Nam sinh ngày ấy
Tuổi thơ của Hưng gắn liền với nương rẫy, với những ngày theo cha mẹ lên rừng làm rẫy, cuộc sống tuy vất vả nhưng chan chứa tình người nơi bản làng. Học hết cấp hai, Hưng đã sớm phải gác lại việc học để phụ giúp gia đình. Thế nhưng trong lòng cậu luôn nung nấu một khát vọng lớn hơn – được đóng góp cho đất nước.
Nam sinh ấy tên là Lò Văn Hưng, sinh ra trong một gia đình nghèo ở huyện Mường Chà, tỉnh Điện Biên. Tuổi thơ của Hưng gắn liền với nương rẫy, với những ngày theo cha mẹ lên rừng làm rẫy, cuộc sống tuy vất vả nhưng chan chứa tình người nơi bản làng. Học hết cấp hai, Hưng đã sớm phải gác lại việc học để phụ giúp gia đình. Thế nhưng trong lòng cậu luôn nung nấu một khát vọng lớn hơn – được đóng góp cho đất nước. Những năm chiến tranh diễn ra ác liệt tại Quảng Trị, vùng đất lửa nơi tuyến đầu, Hưng khi ấy mới tròn 18 tuổi đã xung phong nhập ngũ. Từ một chàng trai miền núi còn nhiều bỡ ngỡ, Hưng được huấn luyện trở thành một chiến sĩ thông tin, nhiệm vụ là đảm bảo liên lạc giữa các đơn vị trên chiến trường. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi đường dây liên lạc thường xuyên bị địch đánh phá. Tại Quảng Trị, Hưng cùng đồng đội phải bám trụ giữa bom đạn, đào hào, mắc dây, sửa chữa đường truyền trong những điều kiện khắc nghiệt nhất. Có những đêm mưa tầm tã, đất đỏ nhão nhoẹt, Hưng vẫn lần theo từng đoạn dây bị đứt để nối lại, đảm bảo mệnh lệnh từ cấp trên được truyền đi kịp thời. Nhiều lần, bom rơi ngay sát vị trí, đất đá vùi lấp cả người, nhưng Hưng vẫn kiên cường đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ. Một lần, trong một trận đánh lớn, đường dây liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn. Nếu không khôi phục kịp thời, đơn vị phía trước có thể rơi vào thế bị động. Hưng đã tình nguyện bò qua một khu vực trống trải, nơi địch đang bắn phá dữ dội, để nối lại đường dây. Dù bị thương ở chân do mảnh đạn, anh vẫn cắn răng hoàn thành nhiệm vụ. Nhờ đó, thông tin được nối lại, góp phần quan trọng giúp đơn vị giữ vững trận địa. Sau lần ấy, Hưng được đồng đội và chỉ huy ghi nhận là một chiến sĩ dũng cảm, tận tụy. Nhưng với anh, đó chỉ là trách nhiệm của một người lính. Anh từng nói giản dị: “Mình còn sống là còn phải làm cho xong việc.” Chiến tranh kết thúc, Hưng trở về quê hương với thương tật vĩnh viễn ở chân. Cuộc sống đời thường không dễ dàng, nhưng anh không than phiền. Anh tham gia công tác xã hội tại địa phương, vận động bà con phát triển kinh tế, giúp đỡ những gia đình khó khăn. Với những đóng góp trong chiến tranh và thời bình, Hưng được công nhận là người có công với cách mạng.


