Nắm tay nhau qua mùa bom lửa
Những năm tháng chiến tranh, Nguyễn Thị Hạnh cùng đồng đội sống và làm việc giữa tiếng bom, tiếng máy bay và những cung đường đầy hiểm nguy. Trong gian khó, họ luôn nắm tay, dìu nhau vượt qua từng thử thách. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tình đồng đội vẫn là ký ức đẹp nhất trong cuộc đời bà.
Năm 1971, cô gái Nguyễn Thị Hạnh rời Hải Phòng lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, bà mới ngoài đôi mươi, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và niềm tin rằng mình có thể góp một phần nhỏ bé cho quê hương, đất nước.
Công việc của bà và đồng đội là bảo đảm giao thông trên những tuyến đường phục vụ chiến trường. Ban ngày san lấp hố bom, sửa đường; ban đêm hỗ trợ các đoàn xe và chuẩn bị cho những chuyến hành quân tiếp theo.
Có những đêm bom vừa dứt, cả đội lập tức lao ra đường. Không ai kịp nghĩ đến sự nguy hiểm của bản thân. Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, một nữ đồng đội bị thương ở chân. Bà Hạnh cùng hai người bạn đã thay nhau dìu bạn về nơi an toàn.
Đêm ấy, cả ba ngồi bên nhau dưới một mái lán nhỏ. Người bị thương đau đớn nhưng vẫn cố cười. Họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện gia đình và những ước mơ sau ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, bà Hạnh trở về sinh sống tại phường Hồng Bàng. Những người bạn năm xưa mỗi người một hoàn cảnh, nhưng mỗi khi gặp nhau, họ vẫn nắm tay thật chặt.
Bà Hạnh nói: “Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những ngày khó khăn nhất. Vì thế, tình đồng đội ấy không bao giờ có thể phai mờ”.



