Nắm tay trong đêm tối
Đêm ấy, đơn vị phải băng qua khu rừng có nhiều mìn. Không ai được đi sai bước. Anh Bình đi trước dò đường, phía sau là chiến sĩ trẻ tên Lợi, lần đầu vào chiến trường, mặt tái mét.
Anh Bình đưa tay ra: “Nắm tay tôi.”
Lợi run run nắm lấy. Họ đi từng bước chậm. Trong bóng tối, Lợi nghe rõ tiếng tim mình đập. Anh Bình thì thầm: “Bình tĩnh, nghe tôi.”
Bất ngờ có tiếng nổ xa. Lợi giật mình định bước lùi. Anh Bình kéo mạnh tay, giữ lại đúng vị trí. Nếu Lợi bước thêm một bước, có thể giẫm mìn.
Qua khỏi khu rừng, Lợi ngồi phịch xuống, thở dốc. Anh nói: “Anh cứu em.”
Anh Bình chỉ vỗ vai: “Đồng đội thì phải nắm tay nhau.”
Sau hòa bình, Lợi trở thành sĩ quan. Mỗi lần huấn luyện chiến sĩ mới, anh luôn nhắc: “Trong bóng tối, thứ quan trọng nhất là bình tĩnh và một bàn tay tin cậy.”
Nắm tay trong đêm tối không chỉ giúp vượt qua bãi mìn, mà còn là biểu tượng của sự dìu dắt và tình đồng chí không bỏ nhau giữa nguy hiểm.



