Cựu chiến binh

NĂM THÁNG ÁC LIỆT

Khi Tổ quốc lâm nguy, dù tuổi đời còn rất trẻ, cụ đã xung phong lên đường tham gia kháng chiến, quyết tâm chiến đấu để bảo vệ quê hương, đất nước.

Bắc Ninh01/04/2026NGỤY TÙNG DƯƠNG (TRƯỜNG THCS NHAM BIỀN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em được sinh ra và lớn lên trong thời bình, được học tập, vui chơi dưới mái trường thân yêu. Nhưng để có được cuộc sống yên bình như hôm nay, dân tộc ta đã phải trải qua biết bao năm tháng chiến tranh gian khổ. Người giúp em hiểu rõ nhất về điều đó chính là cụ ngoại của em, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phước, một nhân chứng sống của thời hoa lửa.

Cụ ngoại em năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Mái tóc cụ bạc trắng, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, ánh mắt cụ lại ánh lên niềm tự hào. Khi Tổ quốc lâm nguy, dù tuổi đời còn rất trẻ, cụ đã xung phong lên đường tham gia kháng chiến, quyết tâm chiến đấu để bảo vệ quê hương, đất nước.

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cụ cùng đồng đội phải sống trong rừng sâu, ăn cơm độn sắn, ngủ trong hầm tránh bom. Những cuộc hành quân dài ngày khiến đôi chân phồng rộp, cơ thể mệt mỏi, nhưng không ai than vãn. Tất cả đều chung một ý chí kiên cường: đánh đuổi thực dân Pháp, giành lại độc lập cho dân tộc Việt Nam.

Điều khiến em tự hào nhất là cụ ngoại em đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 - chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Cụ kể rằng, chiến trường Điện Biên Phủ vô cùng khốc liệt, bom đạn nổ suốt ngày đêm, đất đá tung mù mịt. Các chiến sĩ phải kéo pháo bằng tay qua những con đèo cao, dốc đứng trong mưa rét và thiếu thốn trăm bề.

Cụ từng nói với em rằng: “Có những đêm tưởng chừng như không thể sống sót, nhưng nghĩ đến ngày lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát, chúng tôi lại có thêm sức mạnh để chiến đấu.” Và rồi, ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến thắng Điện Biên Phủ đã vang dội khắp năm châu. Trong niềm vui chiến thắng, cụ và đồng đội đã ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng nụ cười hạnh phúc. Đó là khoảnh khắc thiêng liêng mà suốt cuộc đời cụ không bao giờ quên.

Nghe những câu chuyện của cụ ngoại, em càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha ông, trong đó có cụ ngoại em. Em cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn những người lính đã hy sinh tuổi thanh xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Là học sinh lớp 6, em chưa thể làm được những việc lớn lao, nhưng em hiểu rằng trách nhiệm của mình là phải chăm ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô, cha mẹ, tích cực tham gia các hoạt động của trường, của lớp và sống đoàn kết, yêu thương mọi người. Em sẽ cố gắng rèn luyện đạo đức, học tập thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ đi trước.

Câu chuyện thời hoa lửa của cụ ngoại em sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, tiếp thêm cho em niềm tin, lòng tự hào và động lực để phấn đấu trên con đường học tập và rèn luyện của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn