NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Ông Đoàn Trường Sơn tham gia nhập ngũ năm 1967, đến năm 1968, trong cuộc Tổng tiến công, đơn vị ông được lệnh xuống đường tấn công vào Tổng nha Cảnh sát Đô Thành, ông đã bị thương và khi địch chiếm lại được khu vực, ông bị bắt, đưa về Bệnh viện Cộng Hòa để băng bó vết thương. Sau đó, ông bị giải về phòng để điều tra. Suốt ba ngày thẩm vấn, địch không khai thác được thông tin nào. Chúng hỏi ông thuộc đơn vị nào, nhưng ông chỉ khai mình ở Tiểu đoàn 510 Long Châu Hà. Địch nhiều lần tra hỏi, tìm cách moi thông tin về lực lượng bên ngoài. Chúng dụ dỗ, đe dọa, thậm chí đánh đập những người bị bắt. Nhưng ông và nhiều đồng đội vẫn im lặng. Ông hiểu rằng chỉ cần một lời khai, biết đâu sẽ có thêm nhiều người bị lộ, nhiều cơ sở bị tan vỡ. Vì không thu được thêm tin tức, chúng đưa ông về giam tại Trại giam Chí Hòa. Đến năm 1970, ông tiếp tục bị chuyển ra Trại giam tù binh Phú Quốc.
Cuộc sống trong trại giam vô cùng gian khổ. Tù binh thường xuyên đấu tranh với địch về lương thực vì thức ăn nhiều lúc chỉ là cá ươn, cá sình không thể nuốt nổi. Nước uống thiếu thốn, bệnh tật lan tràn, nhiều người bị sốt rét, ghẻ lở nhưng không được chữa trị đầy đủ. Mỗi ngày, tù binh còn phải đối mặt với những trận đòn roi, những cuộc tra tấn dã man và chế độ giam cầm hà khắc của kẻ thù. Có những đêm tiếng kêu đau đớn vang lên khắp khu trại, nhưng không ai vì thế mà khuất phục hay phản bội đồng đội.
Dù bị giam cầm, ông và đồng đội vẫn không ngừng đấu tranh để giữ vững tinh thần. Họ bí mật động viên nhau vượt qua khó khăn, chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi để cùng tồn tại. Những trận đòn roi, tra tấn dã man của kẻ thù không thể làm lung lay ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng. Nhiều tù binh còn tổ chức học tập, kể chuyện cách mạng, hát những bài ca yêu nước để nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng. Có người lặng lẽ ghi nhớ từng tin tức bên ngoài để truyền cho anh em trong trại, giúp mọi người thêm vững tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Trong bóng tối của nhà tù, tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước vẫn âm thầm cháy bỏng, trở thành nguồn động lực giúp họ vượt qua mọi đau thương, mất mát. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, phẩm chất bất khuất và lòng trung thành với Tổ quốc của người chiến sĩ càng tỏa sáng.
Những năm tháng bị giam cầm tuy đầy đau thương nhưng cũng là quãng thời gian thử thách ý chí và lòng trung kiên của người chiến sĩ cách mạng. Sau mỗi trận tra tấn, ông càng thêm căm thù kẻ địch và càng quyết tâm giữ trọn khí tiết của người lính cách mạng. Ông luôn tin rằng, dù phải chịu bao nhiêu gian khổ thì ngày độc lập, tự do của dân tộc nhất định sẽ đến. Chính niềm tin ấy đã giúp ông cùng đồng đội vượt qua những tháng ngày đen tối nhất trong lao tù.



