Năm tháng thanh xuân
Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh, chàng trai Nguyễn Đình Bình, quê ở Thiệu Chánh, Thiệu Hóa, Thanh Hóa, đã lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Tháng 12 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh, chàng trai Nguyễn Đình Bình, quê ở Thiệu Chánh, Thiệu Hóa, Thanh Hóa, đã lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Ở tuổi đôi mươi, thay vì chỉ nghĩ về những ngày tháng bình yên nơi quê nhà, anh cùng bao người trẻ khác khoác lên mình màu áo TNXP, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ đến những nơi cần sức người, cần những bàn tay mở đường.
Đơn vị của anh là C302 – Đội 4203. Địa bàn hoạt động chủ yếu trải rộng trên Yên Định, Vĩnh Lộc, Cẩm Thủy, Thanh Hóa. Công việc được ghi lại trong hồ sơ chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Thanh niên xung phong, làm đường.”
Nhưng phía sau những dòng chữ giản dị ấy là biết bao nhọc nhằn.
Làm đường trong những năm tháng ấy đâu chỉ là cuốc đất, san nền. Đó là những ngày lao động giữa gian khó, là mồ hôi thấm trên vai áo, là những bữa cơm đạm bạc, những đêm thiếu thốn và những lúc phải đối mặt với hiểm nguy. Những người trẻ đã góp sức mình để từng con đường được nối dài, để giao thông phục vụ chiến trường và cuộc sống được thông suốt.
Hai năm tám tháng – từ tháng 12/1973 đến tháng 8/1976 – là một quãng thời gian không quá dài so với một đời người, nhưng đủ để trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người thanh niên năm ấy.
Tháng 8 năm 1976, anh trở về quê hương, tiếp tục gắn bó với ruộng đồng, với cuộc sống của một người nông dân. Chiến tranh rồi cũng lùi xa, những con đường ngày ấy dần đổi thay, nhưng ký ức về những năm tháng thanh xuân đã cống hiến thì vẫn còn ở lại.
Hôm nay, nhìn lại bản khai đề nghị tặng “Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang”, những dòng chữ tưởng như khô khan bỗng trở thành một câu chuyện đầy xúc động.
Đó là câu chuyện về một người con quê Thanh Hóa đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Không cần những lời kể hào nhoáng. Chỉ một bộ hồ sơ, một khoảng thời gian, một đơn vị, một công việc “làm đường”... cũng đủ để nhắc nhớ về cả một thế hệ.
Thế hệ ấy đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, mồ hôi, lòng can đảm và tình đồng đội.
Nay tóc đã bạc, cuộc sống đã bình yên, nhưng trong sâu thẳm ký ức, có lẽ vẫn còn nguyên hình ảnh chàng trai năm nào khoác áo Thanh niên xung phong, bước đi trên những cung đường quê hương.
🌺 Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc thì không bao giờ mất.
Xin trân trọng một thế hệ Thanh niên xung phong – những người đã viết nên tuổi thanh xuân của mình bằng những con đường và những năm tháng không thể nào quên



