Anh hùng Lao động

Nam trưởng thành hơn. Cậu học được tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần đồng đội. Mỗi khi hoàn thành tốt nhiệm vụ, Nam lại nhớ đến ánh mắt tự hào của cha mẹ hôm tiễn quân. (1)

Những ngày đầu trong quân ngũ, Nam nhiều lần nhớ nhà da diết. Đôi chân phồng rộp sau những buổi chạy bền, đôi vai đau nhức vì ba lô nặng trĩu. Có lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn sang đồng đội – những chàng trai cũng rời quê hương như mình – Nam lại tự nhủ phải cố gắng. Dần dần, Nam trưởng thành hơn. Cậu học được tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần đồng đội. Mỗi khi hoàn thành tốt nhiệm vụ, Nam lại nhớ đến ánh mắt tự hào của cha mẹ hôm tiễn quân. Một năm sau, trong ngày về phép, Nam

Phú Thọ28/02/2026Van Nam (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu trong quân ngũ, Nam nhiều lần nhớ nhà da diết. Đôi chân phồng rộp sau những buổi chạy bền, đôi vai đau nhức vì ba lô nặng trĩu. Có lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn sang đồng đội – những chàng trai cũng rời quê hương như mình – Nam lại tự nhủ phải cố gắng.

Dần dần, Nam trưởng thành hơn. Cậu học được tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần đồng đội. Mỗi khi hoàn thành tốt nhiệm vụ, Nam lại nhớ đến ánh mắt tự hào của cha mẹ hôm tiễn quân.

Một năm sau, trong ngày về phép, Nam đứng nghiêm chào lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân nhà. Người thanh niên ngày nào đã trở nên rắn rỏi, tự tin. Nam hiểu rằng quyết định tòng quân không chỉ là trách nhiệm, mà còn là hành trình giúp cậu trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có một người chiến sĩ trẻ tuổi đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường – đó là La Văn Cầu.

Ông sinh năm 1931 tại Cao Bằng, trong một gia đình dân tộc Tày giàu truyền thống yêu nước. Khi mới mười mấy tuổi, ông đã tham gia cách mạng, làm liên lạc rồi trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, khi đơn vị tấn công cứ điểm Đông Khê, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh bộc phá mở đường cho bộ đội xung phong. Trong lúc chiến đấu ác liệt, ông bị đạn bắn nát cánh tay phải. Máu chảy rất nhiều nhưng ông không lùi bước.

Sợ cánh tay bị thương vướng vào dây bộc phá làm chậm nhiệm vụ, ông đã đề nghị đồng đội chặt đứt phần tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Sau đó, ông ôm bộc phá lao lên phá tung lô cốt địch, mở đường cho đơn vị tiến công giành thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nam trưởng thành hơn. Cậu học được tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần đồng đội. Mỗi khi hoàn thành tốt nhiệm vụ, Nam lại nhớ đến ánh mắt tự hào của cha mẹ hôm tiễn quân. (1) | Câu chuyện thời hoa lửa