NẠN ĐÓI - TẬN CÙNG CỦA ĐAU THƯƠNG
Nguyễn Thị Hải Yến

Lịch sử dân tộc Việt Nam trải dài qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, ghi dấu biết bao cuộc chiến tranh khốc liệt và những trang sử hào hùng. Thế nhưng, nhắc đến những mất mát đau thương nhất, người ta không thể không quặn thắt khi nghĩ về nạn đói khủng khiếp năm Ất Dậu 1945 - một thảm họa tột cùng mà ở đó, những sinh mạng con người bị tước đoạt không phải bởi đạn bom hay súng gươm, mà bởi cái đói, cái rét và sự tàn bạo của chế độ thực dân, phát xít.
Mùa xuân năm 1945, cả nước chìm trong tang tóc. Nguyên nhân của thảm họa không chỉ đến từ thiên tai mất mùa, mà là hậu quả trực tiếp từ chính sách cai trị dã man của phát xít Nhật và thực dân Pháp. Chúng bắt nông dân nhổ lúa mì, lúa mạch để trồng đay phục vụ chiến tranh, vơ vét lương thực, thóc gạo để làm nhiên liệu và tích trữ. Hậu quả là hơn hai triệu đồng bào ta đã chết đói. Cái chết diễn ra từng ngày, từng giờ một cách lặng lẽ nhưng vô cùng thảm khốc. Hình ảnh những thây người chết đói la liệt bên đường, trên hè phố, những đứa trẻ khát sữa lả đi trong vòng tay người mẹ kiệt sức, hay những gia đình dắt díu nhau đi tìm cái ăn rồi ngã gục mãi mãi đã trở thành nỗi ám ảnh không thể phai mờ.
Khác với chiến tranh thông thường, nơi người lính ngã xuống với tiếng súng vang dội và khí phách hiên ngang, nạn đói năm 1945 là một nỗi đau âm thầm, lặng lẽ và tủi nhục. Người dân ra đi trong sự bất lực trước hoàn cảnh, khi hạt gạo trở thành thứ quý hơn vàng và sự sống mỏng manh như chiếc lá khô trước gió. Đó là tội ác trời không dung, đất không tha của kẻ thù xâm lược.
Hơn tám mươi năm đã trôi qua, đất nước nay đã đổi mới và phát triển, nhưng ký ức về năm Ất Dậu 1945 vẫn là một vết thương sâu thẳm trong tâm khảm người Việt. Những hồi ức bi thương ấy hiện lên và nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng từng hạt gạo, biết ơn nền độc lập, tự do và thấu hiểu giá trị thiêng liêng của cuộc sống hòa bình mà chúng ta đang có được hôm nay.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



