Nắng Hoả Lực và Nhành Hoa Đồng Lộc
Nắng Hỏa Lực Và Nhành Hoa Đồng Lộc Mô tả ngắn: Câu chuyện tái hiện một góc nhỏ bình dị nhưng rực lửa anh hùng của Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong Hà Tĩnh. Giữa tọa độ chết Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, sức trẻ và tình yêu cuộc sống vẫn nở hoa ngay dưới làn mưa bom pháo đài bay.
Nắng Hỏa Lực Và Nhành Hoa Đồng Lộc
Mô tả ngắn:
Câu chuyện tái hiện một góc nhỏ bình dị nhưng rực lửa anh hùng của Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong Hà Tĩnh. Giữa tọa độ chết Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, sức trẻ và tình yêu cuộc sống vẫn nở hoa ngay dưới làn mưa bom pháo đài bay.
Bình minh ở Ngã ba Đồng Lộc năm 1968 không bắt đầu bằng tiếng hót của chim chóc mà bằng tiếng gầm xé thịt của động cơ phản lực và tiếng nổ rung chuyển đất trời. Con đường giao thông huyết mạch nối liền hậu phương Miền Bắc với tiền tuyến Miền Nam trở thành hố sâu cuộn khói đen nồng nặc mùi thuốc súng.
Tần quệt vệt khói than bám lem luốc trên má, lắc nhẹ chiếc nón lá đã sờn mép rồi quay sang nhìn cả tiểu đội. Mười cô gái tuổi đời mới mươi lăm, mười chín, đôi mắt ai nấy đều sáng quắc dù quầng thâm vì thiếu ngủ hiện rõ. Họ vừa hoàn thành ca san lấp hố bom kéo dài suốt từ nửa đêm.
"Cả nhà nghỉ tay ăn củ sắn luộc đã! Chiều nay máy bay địch sẽ lại vào đấy," Tần cất giọng trong trẻo, cố tạo khí thế vui vẻ để xua đi cái oi nồng của miền Trung.
Nằm nép mình trong căn hầm đất, những bàn tay con gái thô ráp vì cầm cuốc, xúc đất chuyền tay nhau từng miếng sắn dẻo. Họ gạt sang bên cạnh cái chết luôn rình rập để nói về những dự định tương lai. Cúc mơ ngày hòa bình được trở lại trường học, Nhỏ hy vọng gặt một mùa lúa bội thu ở quê nhà, còn Tần lặng lẽ chạm tay vào tấm ảnh nhỏ cất kỹ trong túi áo - kỷ vật của người thương đang chiến đấu ở chiến trường xa.
Sế chiều, còi báo động vang lên dồn dập. Tiếng bom gầm rống rạch nát bầu trời. Tần lao ra khỏi hầm, tiếng còi chỉ huy trên tay vang lên quyết liệt.
"Tiểu đội 4! Tiến ra tọa độ trọng điểm!"
Dưới làn mưa bom thù, mười cô gái lao lên mặt đường. Bàn tay họ nhanh thoăn thoắt cuốc đất, gạt đá, cắm cọc tiêu đánh dấu những quả bom chưa nổ để xe đoàn hậu cần vượt qua an toàn. Bom nổ gần cày tung mặt đất, hất văng đất đá lên vai, lên tóc, nhưng không ai rời vị trí. Giữa chiến trường ngập mùi cái chết, tiếng hát của họ vẫn cất lên, át đi tiếng động cơ gầm rú của phi cơ địch.
Trời sập tối, đoàn xe vận tải lăn bánh an toàn qua Ngã ba Đồng Lộc. Tần đứng bên vệ đường, giơ tay vẫy chào từng chiếc xe qua. Bất chợt, cô cúi xuống bên cạnh một hố bom còn bốc khói nghi ngút và mỉm cười. Giữa đống đất đá xám xịt vừa bị cày xới, một bông hoa dại nhỏ xíu màu trắng vẫn bình thản vươn lên đón lấy giọt sương đêm.
Thời hoa lửa ấy không chỉ có hy sinh và mất mát, mà còn được viết nên bởi những tâm hồn kiên cường, yêu đời đến kỳ lạ của những cô gái tuổi đôi mươi.



