Bài viết

Nặng lòng với “nghiệp làm chính sách”

22 năm gắn bó với công tác chính sách trong quân đội, Đại tá Đinh Công Cử-nguyên Trưởng phòng Nghiên cứu, kế hoạch tổng hợp, Cục Chính sách, Tổng cục Chính trị năm nay dù đã ngoài 70 tuổi vẫn canh cánh những điều chưa thực hiện được khi còn công tác. Hằng ngày ông vẫn đọc, nghiên cứu, cập nhật những văn bản liên quan đến công tác chính sách, để khi cần sẵn sàng hướng dẫn những người có nhu cầu...

Hưng Yên31/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá Đinh Công Cử cho biết, bản thân đến với “nghiệp làm chính sách” cũng là cơ duyên. Năm 1982, tốt nghiệp Học viện Chính trị Quân sự (nay là Học viện Chính trị) đúng lúc Cục Chính sách đang cần những cán bộ có nhiều năm gắn bó với cơ sở, vì vậy ông được điều về đây công tác, bởi trước đó ông là lính pháo binh của Trung đoàn 78, Sư đoàn 325A, vào chiến trường miền Nam rồi ra làm cán bộ chính trị của Tỉnh đội Quảng Bình. Đây cũng là khoảng thời gian Cục Chính sách bộn bề công việc khi đất nước vừa kết thúc chiến tranh, những tồn đọng trong giải quyết chế độ chính sách cho quân đội và hậu phương quân đội rất nhiều.

Chỉ một thời gian ngắn sau khi về cục, ông theo đoàn công tác đặc biệt luân phiên vào thường trú tại miền Nam với nhiệm vụ nghiên cứu, khảo sát thực tiễn các đối tượng người có công ở đây, báo cáo lên trên để có phương án giải quyết. Ông được giao phụ trách địa bàn tỉnh Đồng Tháp và một số khu vực phụ cận. Suốt gần ba năm, trừ một vài lần ra Hà Nội báo cáo và họp tổng kết, phần lớn thời gian còn lại ông cùng các cán bộ chính sách của địa phương và tỉnh đội đi dọc các con kênh, tìm hiểu, tuyên truyền cho nhân dân về chính sách của Nhà nước để bà con hiểu và hỗ trợ đoàn công tác hoàn thành nhiệm vụ. Ông kể: Hàng tuần liền chân không chạm đất, lênh đênh trên thuyền đi dọc những con kênh dài chằng chịt mới đến được với nhân dân. Và đúng là chỉ có đi thực tế như vậy, chúng tôi mới thấy được nhiều tình huống phức tạp cần có hướng giải quyết thấu đáo. Ví như việc rất nhiều gia đình ở đây, có thành viên thì thoát ly theo cách mạng, lại có người đi lính cho phía bên kia. Mà đi theo chính quyền Sài Gòn cũng có người tình nguyện, có người bị bắt đi, và trong khi làm việc cho địch nhiều người đã giúp đỡ cách mạng...

Hay như việc người dân miền sông nước Đồng Tháp Mười nghe tiếng loa thông báo, lái xuồng theo đoàn, “chìa ra” những tờ giấy nhỏ hỏi ông rằng: Chúng tôi chỉ có giấy xác nhận như thế này, liệu có được Nhà nước chi trả không. Nhìn ra thì đó là những tờ giấy cũ mèm viết vội của một anh chính trị viên hay đại đội trưởng của một đơn vị nào đó (không ghi rõ cả họ tên và phiên hiệu đơn vị) xác nhận khi đến địa phương đã nhận của bà con con lợn, con gà hay mấy cân gạo... “Thế mới biết dân ta hết lòng và quý trọng cách mạng đến chừng nào. Họ sẵn sàng hiến tặng những gì mình có cho cách mạng dù không hề biết cụ thể là ai, đơn vị nào. Chỉ cần đó là Bộ đội Cụ Hồ. Chính những điều này khiến chúng tôi trăn trở vô cùng, làm thế nào để đền đáp tấm lòng của nhân dân đây. Không có hồ sơ, giấy tờ nào chứng minh cho những sự tự nguyện ấy bằng chính lòng dân. Vì vậy, chúng tôi quyết định báo cáo chi tiết lên trên. Sau đó, Tổng cục Chính trị đã có công văn thông báo chỉ đạo của Trung ương nhất trí theo đề xuất của chúng tôi: Hỗ trợ giải quyết trực tiếp, công khai dưới sự giám sát của nhân dân. Nhờ vậy, hầu hết các trường hợp đều được giải quyết hợp lý, đúng đối tượng, không xảy ra khiếu nại” - Đại tá Đinh Công Cử nói.

Sau này, trải qua nhiều vị trí công tác ở Cục Chính sách, Đại tá Đinh Công Cử cùng các cơ quan liên quan đi nghiên cứu, khảo sát nhiều nơi, nhiều đơn vị để có căn cứ tham mưu, đề xuất với trên những chủ trương trong thực hiện chính sách đối với quân đội. Ví dụ như việc làm chế độ cho các thành phần tham gia bảo vệ thi hài Bác; hay các lực lượng đặc thù như: Phi công, tàu ngầm... Ông kể: Từng liên tục gần một năm trời chúng tôi đến các đơn vị không quân trong Nam, ngoài Bắc, ra sân bay, chứng kiến các ban bay mới biết thế nào là bay khí tượng, bay đêm, bay biển, các bộ phận hiệp đồng ra sao... để có thể đưa ra “ba-rem” chế độ đối với phi công được duyệt như bây giờ. Tất nhiên, không phải mình cán bộ chính sách làm được việc này, mà phải có sự phối hợp của các cơ quan liên quan khác, cả trong và ngoài quân đội”.

Những chế độ chưa thực hiện được, ông cùng đồng đội ghi lại và nhắc nhau tìm cách tháo gỡ. Đại tá Đinh Công Cử nhớ mãi lời dặn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành cho các cán bộ của Cục Chính sách dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập: Các đồng chí phải làm sao để các đối tượng chính sách nhận được sự quan tâm nhất, chứ đừng đánh đồng họ với những đối tượng có hoàn cảnh khó khăn cần trợ cấp. Chính vì lẽ đó, ông tâm niệm người làm công tác chính sách phải cần mẫn, tỉ mỉ và chu đáo, để hiểu và sẻ chia đối với những người có công với đất nước. Hiện nay, dù đã nghỉ công tác nhưng ông luôn tin rằng, lớp trước đi sẽ có lớp khác tiếp nối, những cán bộ làm công tác chính sách quân đội vẫn đang tiếp tục hoàn thiện những quy định thiết thực, ý nghĩa nhất trong thực hiện chế độ chính sách đối với quân đội và hậu phương quân đội...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn