Nặng sâu nghĩa tình đồng đội
Ngày giỗ chung các Anh hùng liệt sĩ và đồng bào yêu nước hy sinh tại nhà tù Côn Đảo, (ngày 20 tháng 6 âm lịch) cũng là ngày các chiến sĩ cựu tù chính trị Côn Đảo lại hội tụ về đây để tưởng nhớ những người đồng đội đã ngã xuống cho Tổ quốc. Những cái bắt tay thật chặt, những cái ôm nồng ấm, những câu chuyện của những tháng năm gian khổ bị đày ải nơi nhà tù Côn Đảo như càng gắn kết những mái đầu đã bạc, gắn kết tình đồng đội, đồng chí.
Cựu tù chính trị Côn Đảo gặp mặt tại Ngày giỗ chung các Anh hùng liệt sĩ và đồng bào yêu nước hy sinh tại nhà tù Côn ĐảoBà Trần Thị Hòa bộc bạch: Năm nào tôi cũng trở về Côn Đảo ít nhất 2 lần. Vùng đất này đã lưu giữ những ký ức về những tháng năm bi tráng của người chiến sĩ cách mạng. Những lần chuẩn bị ra Côn Đảo lòng tôi rất bồi hồi và những đêm ở lại Côn Đảo là những đêm không ngủ. Đi đâu chúng tôi cũng nhớ về những người đồng đội năm xưa. Về đây chúng tôi lại tưởng nhớ các chị em đồng đội, những người một thời cùng chúng tôi sống chết có nhau, giờ kẻ ra đi người ở lại để chúng ta hôm nay có được độc lập tự do. Nơi đây, còn có chị Sáu (Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Võ Thị Sáu) là người làm rạng rỡ truyền thống phụ nữ Việt Nam, niềm tự hào, là chỗ dựa tinh thần của chúng tôi trong những năm tháng lao tù. Những năm tháng bị lao tù, không chỉ những chiến sĩ cách mạng phải nể phục mà cả địch khiếp đảm về chị.
“Về Côn Đảo hôm nay, mỗi chúng tôi không chỉ dâng trào những cảm xúc lòng tự hào dân tộc mà còn tự nhắn nhủ mình phải sống tốt hơn, xứng đáng với sự hy sinh của những người đồng đội” - bà Trần Thị Hoà cho biết.
Với những tình cảm của mình dành cho đồng đội, dành cho mảnh đất Côn Đảo anh hùng, sau ngày miền Nam được giải phóng, nhiều cựu tù chính trị đã ra đây xây dựng huyện đảo này. Bà Nguyễn Thị Ny, 78 tuổi, một cựu tù chính trị Côn Đảo, quê Tiền Giang, đã trở thành công dân của huyện đảo suốt 31 năm qua. Bà Ny cho biết: “Sau 11 năm Côn Đảo được giải phóng, năm 1986, tôi ra thăm Côn Đảo. Thấy nơi đây cần cán bộ nữ nên tôi xin ra công tác. Và ở đây tôi đã được gần gũi với mấy chị, thắp nhang cho mấy chị nằm lại nơi đây. Nghĩ đến những người đồng đội đã ngã xuống tôi không thể cầm được nước mắt. Đó là điều thôi thúc tôi phải cố gắng tham gia xây dựng đất nước sau ngày non sông thống nhất. Hôm nay tôi rất vui Côn Đảo đã phát triển, nơi “địa ngục trần gian” năm xưa không ngừng “thay da đổi thịt”. Tôi luôn có tâm nguyện còn sức lực còn phải đóng góp xây dựng mảnh đất kiên trung này”.



