NẮNG THÁNG TƯ TRÊN LĂNG BÁC HOÀNG KIẾM
NẮNG THÁNG TƯ TRÊN LĂNG BÁC HOÀNG KIẾMNhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Đại đoàn quân tiên phong Sư đoàn 308)"Chiều ngày 1 tháng 5 năm 1975, một ngày sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối. Giữa lòng Sài Gòn rực rỡ cờ hoa và tiếng hò reo chiến thắng, tôi ngồi nghỉ chân bên thềm cỏ của Dinh Độc Lập, tay ôm khẩu AK bạc màu khói súng. Một đồng chí giao liên mang đến cho tôi một bức điện tín từ quê nhà Hà Nội gửi vào.Tôi run rẩy mở bức điện dã chiến bằng giấy bản mỏng. Chỉ có vài dòng chữ in ngắn gọn từ người mẹ già nơi phố cổ: 'Con ơi, cả nhà xem tivi thấy giải phóng rồi. Mẹ khóc sướng lắm. Cố giữ sức khỏe rồi về với mẹ con nhé!'. Nhìn dòng chữ, nước mắt tôi bỗng chốc trào ra, lăn dài trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió và khói khét chiến trường.Bấy giờ, bầu trời Sài Gòn trong xanh lạ kỳ, nắng tháng Tư vàng rực rỡ nhuộm thắm những hàng cây dầu, cây sao cổ thụ quanh dinh. Tôi nhìn những người đồng đội xung quanh, có người đang cười rạng rỡ, có người lặng lẽ lau giọt nước mắt lăn dài khi nghĩ về những người bạn đã nằm lại ngoài bãi bồi, bờ thành cổ không kịp về đón ngày vui đại thắng.'Thời hoa lửa' của thế hệ chúng tôi đã khép lại vẹn toàn như một giấc mơ có thật. Chúng tôi đã hiến dâng trọn vẹn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời cho nền độc lập của Tổ quốc. Những hy sinh, mất mát vô bờ bến ấy giờ đây đã kết trái ngọt thanh bình, để đất nước Việt Nam vĩnh viễn xanh tươi, vững bước đi tới tương lai tươi sáng."



