Thân nhân liệt sĩ, người có công

NCÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC VÀO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Chiến trường miền Nam

Tuyên Quang11/08/2026Xã Nậm Dịch (Xã Nậm Dịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NCÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC VÀO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Năm ấy, tôi còn rất trẻ. Quê hương miền Bắc đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hằng ngày, tiếng máy bay, tiếng bom đạn và những câu chuyện về chiến trường miền Nam luôn hiện diện trong cuộc sống của mỗi gia đình. Khi nhận được giấy gọi nhập ngũ, trong lòng tôi vừa háo hức, vừa lo lắng. Tôi hiểu rằng từ giây phút ấy, cuộc đời mình sẽ bước sang một trang mới.

Ngày lên đường, cha mẹ và người thân tiễn tôi ra khỏi nhà. Mẹ chỉ dặn một câu giản dị: “Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, giữ gìn sức khỏe và trở về.” Tôi không biết lúc nào mình sẽ trở về, cũng không biết phía trước có những gì đang chờ đợi. Tôi chỉ biết mình là một thanh niên của đất nước, Tổ quốc cần thì phải lên đường.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị được lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. Chúng tôi đi qua những vùng quê, những cánh rừng và nhiều địa hình hiểm trở. Có những ngày hành quân liên tục, đôi chân đau rát nhưng không ai than vãn. Mỗi người mang trên vai ba lô, vũ khí và những vật dụng cần thiết. Đêm xuống, cả đơn vị nghỉ tạm giữa rừng. Có hôm chỉ có một chút lương khô, nước uống và một giấc ngủ ngắn rồi lại tiếp tục hành quân.

Đường vào Nam gian nan hơn những gì tôi từng hình dung. Bom đạn của địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Có những đoạn đường vừa đi qua thì phía sau đã nghe tiếng bom nổ. Chúng tôi phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, sau đó lại tiếp tục lên đường. Trong những hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên quý giá. Người khỏe giúp người yếu, người có thêm lương thực chia sẻ cho người thiếu thốn. Những người chưa từng quen biết trước khi nhập ngũ dần trở thành những người anh em thân thiết.

Khi đặt chân vào chiến trường miền Nam, tôi cảm nhận rõ sự khốc liệt của chiến tranh. Những làng quê bị bom đạn tàn phá, những người dân phải sống trong cảnh thiếu thốn và luôn lo sợ. Nhưng giữa những ngày tháng gian khổ ấy, tôi cũng chứng kiến tình cảm quân dân vô cùng sâu sắc. Nhân dân che chở, giúp đỡ bộ đội; còn chúng tôi luôn cố gắng bảo vệ bà con.

Có những trận chiến mà đến bây giờ tôi vẫn không thể quên. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng đồng đội gọi nhau giữa khói lửa. Có những người hôm trước còn ngồi bên tôi nói chuyện, hôm sau đã hy sinh. Sự mất mát ấy khiến chúng tôi đau đớn, nhưng cũng nhắc nhở mỗi người phải kiên cường hơn.

Tôi nhớ nhất một người đồng đội. Chúng tôi cùng quê, cùng đơn vị và thường xuyên động viên nhau. Mỗi khi hành quân mệt, anh lại nói: “Cố lên, rồi đất nước sẽ có ngày hòa bình.” Câu nói ấy trở thành động lực để tôi vượt qua nhiều thời khắc khó khăn. Nhưng trong một trận chiến, anh đã không trở về. Chúng tôi chỉ có thể lặng lẽ tiễn anh về nơi yên nghỉ. Những kỷ niệm về anh đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi.

Những năm tháng ở chiến trường đã dạy cho tôi nhiều điều. Tôi hiểu giá trị của tình đồng đội, tình quân dân và đặc biệt là giá trị của hòa bình. Chúng tôi khi ấy không nghĩ đến những điều lớn lao cho riêng mình. Điều mong muốn nhất là đất nước sớm thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình và những gia đình không còn phải tiễn con em mình ra trận.

Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương với những ký ức không thể nào quên. Có người trở về nguyên vẹn, có người mang trên mình thương tích, và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc. Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng là quãng đời không thể nào quên – một thời tuổi trẻ đã gửi lại giữa bom đạn, một “thời hoa lửa” mà thế hệ chúng tôi luôn trân trọng.

Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng cuộc sống hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi ngày bình yên là sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và cố gắng xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NCÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC VÀO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM | Câu chuyện thời hoa lửa