Bài viết

Nén hương cho người con Phúc Hòa

Những ngày cuối năm 1949, bầu trời vùng tự do Bắc Giang se sắt lạnh. Tại xã Liên Chung, huyện Tân Yên, chàng thanh niên Dương Văn Xuân khi ấy mới vừa bước sang tuổi 21. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, thay vì chọn sự bình yên bên lũy tre làng, anh nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên và những dự định riêng để khoác lên mình màu áo lính.

Bắc Ninh03/05/2026Phạm Thị Chữ (xã Phúc Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm 1949, bầu trời vùng tự do Bắc Giang se sắt lạnh. Tại xã Liên Chung, huyện Tân Yên, chàng thanh niên Dương Văn Xuân khi ấy mới vừa bước sang tuổi 21. Ở cái tuổi đẹp nhất đời người, thay vì chọn sự bình yên bên lũy tre làng, anh nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên và những dự định riêng để khoác lên mình màu áo lính.

Anh ra đi mang theo hơi ấm quê hương Hòa Bình (Tân Yên), mang theo cả hình bóng của dòng sông Thương êm đềm chảy qua vùng đất mình sinh ra. Điểm đến của anh là vùng mỏ Hồng Quảng – nơi địa đầu Đông Bắc, nơi "than bụi mờ mịt" nhưng cũng là chiến trường rực lửa với những cuộc đấu tranh phá hoại kinh tế địch và bảo vệ căn cứ kháng chiến.

Cuộc đời chiến sĩ thời ấy gian khổ lắm. Những đêm hành quân xuyên rừng, những bữa cơm vắt trộn sắn, và cả cái lạnh thấu xương của vùng núi đá vôi. Nhưng trong mắt người lính trẻ Dương Văn Xuân, niềm tin về một ngày độc lập luôn rực cháy như ngọn đuốc.

Ngày 01/01/1950 – khi cả thế giới đang đón chào một thập kỷ mới, một năm mới với biết bao hy vọng, thì tại chiến trường Hồng Quảng khói lửa, anh đã trút hơi thở cuối cùng. Anh hy sinh khi mới chỉ 22 tuổi – cái tuổi mà "hoa vừa mới nở".

Anh ngã xuống vào đúng ngày đầu tiên của năm, như một sự hiến dâng trọn vẹn: máu của anh hòa vào đất mỏ, để cho những mầm xanh hòa bình được nảy nở. Anh không kịp nhìn thấy ngày tiếp quản vùng mỏ, không kịp trở về thăm lại mái nhà ở Liên Chung, nhưng tên anh đã tạc vào dáng núi, hình sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn