Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Nén thương đau” thành “nhựa sống”

Chiến tranh đi qua nhưng đã để lại nhiều đau thương, mất mát không phai nhòa theo năm tháng. Trong đó là nỗi đau của người vợ, người mẹ lặng lẽ tiễn chồng, con lên đường tham gia cách mạng, rồi nhận được thông tin người thân ra đi mãi mãi. Tuy giờ tuổi đã cao, chuyện nhớ, chuyện quên, nhưng chuyện về sự hy sinh của chồng, của con, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Lích, ấp Hòa Phuông, xã Hòa Tú 1, huyện Mỹ Xuyên (Sóc Trăng) vẫn còn nhớ như in. Nghe những câu chuyện kể về mẹ, chúng tôi lại thêm trâ

Lâm Đồng10/04/2026Trường Đại Học Phan Thiết (Trường Đại Học Phan Thiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Lích có chồng và con hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm nay, tuy đã hơn 80 tuổi, nhưng mẹ còn minh mẫn. Nhớ về thời mưa bơm, bảo đạn, mẹ kể: “Chồng hy sinh khi mẹ mới 20 tuổi. Con trai lớn mới 2 tuổi, đứa nhỏ còn chưa dứt sữa. Ngày ông mất mẹ không hay tin. Ngày xưa, mỗi lần về thăm, ông cứ dặn dò mẹ mãi: “Em ráng hy sinh cho anh tham gia chiến đấu, nuôi dạy con”. Rồi mẹ phải bồng bế hai đứa con rời quê lên Thành phố Hồ Chí Minh sống. Khi ấy, ông là cán bộ huyện, nên chúng lùng sục để bắt vợ con. 1 tháng sau khi ông mất, có người dưới quê báo tin, mẹ ôm hai đứa con về quê ở với mẹ ruột. Buồn pha lẫn căm thù, mẹ gửi hai đứa con cho bà ngoại trông, rồi theo đoàn cầm cờ, băng rôn đấu tranh trực diện, biểu tình hô hào các khẩu hiệu chống địch”.

Có lần đang đi biểu tình, giặc càn quét, bắn chết vài người. Ai còn sống, chúng gom một chỗ đánh đập dã man. Đánh xong, chúng lấy lưỡi lê nhắm thẳng vào lực lượng tham gia biểu tình mà lụi. Rất may mẹ né kịp, nhưng bị ngã, té vào cái cây đâm vào lưng. Khi nói về chuyện này, mẹ vén vạt áo sau lưng cho chúng tôi xem vết sẹo to. Rồi mẹ tiếp lời: “Chúng có đánh thế nào mẹ cũng không sợ. Mẹ không biết sợ cái gì, kể cả cái chết”.

Tiếp nối sự kiên cường, dũng cảm của cha và mẹ, anh Hai 14 tuổi đã xin mẹ đi bộ đội, một hai năm sau, anh Ba cũng lên đường. Mẹ nén lòng căn dặn các anh, đi theo mấy anh, mấy chú để ý học hỏi. Mẹ vẫn chờ các anh về báo tin vui. Thấm thoắt 3 năm trôi qua, anh Hai giờ đã cao lớn hơn, trưởng thành hơn. “Niềm vui ngắn chẳng tày gang”, mẹ nhận được thư báo tử của anh Hai. Trong căn nhà nhỏ, mẹ âm thầm chịu đựng đau thương, mất mát. Hơn 50 năm, mỗi lần nhắc đến chồng, con, ánh mắt mẹ buồn rười rượi, nỗi đau không bao giờ nguôi. Mẹ cũng tiếc là không lưu giữ được kỷ vật nào của chồng, con trai vì thời giặc giã, không có nơi ở cố định nên mẹ không lưu giữ được hình ảnh hay đồ vật nào.

Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã góp phần không nhỏ làm nên những chiến thắng vẻ vang, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Đến thăm và được nghe các mẹ kể chuyện, trong giọng nói, ánh mắt của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng sáng lên “ngọn lửa” nhiệt huyết với cách mạng. Sự hy sinh của các mẹ nhắc nhở thế hệ hôm nay phải phát huy, trân trọng và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn