Mùa hè năm 1968, vùng cát trắng Quảng Bình oằn mình dưới những trận ném bom rải thảm liên miên của giặc [battle]. Thầy giáo Thành cùng đám học trò nhỏ phải dời lớp học xuống một căn hầm kèo nửa chìm nửa nổi nép bên rặng phi lao.
Một chiều nọ, bom đạn dội xuống làm sập một góc căn hầm, đè nát chiếc bảng đen bằng gỗ và hòm phấn trắng duy nhất của lớp. May mắn là thầy trò đều an toàn trong ngách hầm sâu, nhưng khi bò lên, lũ trẻ đứng thẫn thờ nhìn đống đổ nát. Cậu bé Lớp, học trò nghèo hiếu học nhất lớp, rơm rớm nước mắt:"Thầy ơi, mất bảng, mất phấn rồi... tụi em không được học chữ nữa sao thầy?"Thầy Thành nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt vẫn khao khát con chữ của các em mà lòng thắt lại. Anh mỉm cười, dắt tay Lớp bước ra khỏi hầm, đi về phía bãi cát trắng xám ngoét trơ trụi vì bom cày xới [battle].Thầy Thành cúi xuống, nhặt một cành phi lao khô gãy rụng do mảnh đạn. Anh dùng cành cây ấy làm bút, nắn nót vạch lên mặt cát bỏng cháy một chữ thật to: "TỔ QUỐC"."Cát là bảng, cành cây là bút. Nào, các em cùng viết với thầy!", thầy Thành ấm áp bảo.Lũ trẻ reo lên vui sướng. Mỗi đứa nhặt một cành cây, say sưa ngồi vạch lên cát những chữ cái đầu đời. Giữa tiếng gầm rú của máy bay địch thỉnh thoảng vẫn lượn lờ trên cao [battle], lớp học trên cát vẫn diễn ra kỳ lạ như thế. Những nét chữ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy niềm tin cứ thế hiện lên trên mặt đất nồng nặc mùi thuốc súng [battle].Dù sau mỗi đợt gió Lào hay đợt pháo kích mới, những nét chữ trên cát lại bị xóa nhòa, nhưng thầy Thành vẫn kiên nhẫn cùng các em viết lại từ đầu. Thầy bảo với học trò: "Bom đạn có thể xóa được chữ trên cát, nhưng không bao giờ xóa được chữ trong tim các em".Nhiều năm sau chiến tranh, cậu bé Lớp năm xưa đã trở thành một nhà văn lớn. Trong hồi ký của mình, ông trang trọng dành những trang viết đẹp nhất để kể về lớp học trên cát năm ấy. Với ông, những nét chữ viết bằng cành cây khô giữa mùa bom đạn là những nét chữ đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong cuộc đời người cầm bút