Nét Vẽ Máu Và Ánh Sáng Niềm Tin: Câu Chuyện Bất Tử Của Họa Sĩ Lê Duy Ứng
Bài viết kể lại câu chuyện đầy cảm động và truyền cảm hứng về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng – người họa sĩ chiến sĩ đã dùng máu của chính mình để vẽ chân dung Bác Hồ trong khoảnh khắc cận kề cái chết. Đây là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm, lòng yêu nước bất diệt và niềm tin sắt đá của thế hệ đã hy sinh tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Thời đại “hoa lửa” – một giai đoạn lịch sử thấm đẫm niềm tin và lý tưởng, nơi những con người vĩ đại đã cống hiến trọn vẹn tuổi xuân và sinh mệnh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Không chỉ được ghi dấu bằng những chiến thắng lẫy lừng hay mốc son chói lọi, thời kỳ ấy còn sống mãi trong những lời kể xúc động của các nhân chứng, những người đã trải qua biết bao gian khổ, hy sinh giữa bom đạn và khói lửa chiến tranh. Trong số đó, câu chuyện về Anh hùng Lê Duy Ứng – người họa sĩ đã dùng máu của mình để vẽ chân dung Bác Hồ – là một tấm gương sáng ngời về nghị lực kiên cường và lòng quả cảm phi thường.
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng chào đời ngày 8 tháng 7 năm 1947 tại Quảng Bình. Lớn lên trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật với người cha là họa sĩ, ông bộc lộ năng khiếu hội họa từ rất sớm. Ngay từ năm lớp 4, cậu bé Ứng đã sở hữu một phòng triển lãm tranh riêng mang tên “Xấu nên tránh, tốt nên làm”, cho thấy tài năng và tư duy sống tích cực của mình. Tháng 9 năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ ba tại trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội, Lê Duy Ứng đã không ngần ngại đáp lời hiệu triệu của Tổ quốc. Cùng với hàng vạn sinh viên miền Bắc, ông xếp bút nghiên, khoác lên mình quân phục và lên đường ra mặt trận. Từ đó, tuổi thanh xuân rực rỡ của ông gắn liền với những chiến trường khốc liệt, đặc biệt là 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Tại đây, ông không chỉ chiến đấu mà còn gánh vác nhiệm vụ cao cả: ghi lại những khoảnh khắc anh dũng của đồng đội và toàn đơn vị bằng máy ảnh, máy quay và những nét ký họa đầy cảm xúc.
Một câu chuyện về ông đã để lại ấn tượng sâu sắc và chạm đến trái tim tôi, đó là sự kiện diễn ra vào rạng sáng 28 tháng 4 năm 1975. Trong khi cùng đồng đội trên chiếc xe tăng 847 thuộc Lữ đoàn Tăng 203 tiến vào căn cứ Nước Trong – cách Sài Gòn chừng 30km – để ghi lại những hình ảnh chiến đấu trước trận đánh cuối cùng, xe tăng của ông bất ngờ trúng đạn địch. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, ông bị thương nặng, ngất lịm giữa cơn bão lửa đạn. Khi tỉnh lại, đôi mắt ông đã lồi ra, máu chảy lênh láng nhưng ông vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. Kinh nghiệm chiến trường dày dặn đã mách bảo người chiến sĩ ấy rằng, bị thương nặng mà vẫn còn tỉnh táo thường đồng nghĩa với việc sắp hy sinh. Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông vội vàng rút cặp vẽ, lấy một tờ giấy rô-ki, rồi dùng ngón tay chấm máu từ đôi mắt đang chảy của mình để phác họa chân dung Bác Hồ. Phía sau Người, lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng tung bay như biểu tượng của niềm tin bất diệt. Dưới bức vẽ, ông nắn nót ghi dòng chữ: “Ánh sáng niềm tin.
Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”, rồi ký tên cẩn thận, gấp bức vẽ vào túi ngực trái và lịm đi.
Câu chuyện ấy thực sự khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục. Khoảnh khắc người họa sĩ – chiến sĩ ấy nằm giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, đôi mắt đẫm máu nhưng đôi tay vẫn kiên cường phác họa chân dung Bác Hồ, như một lời gửi gắm niềm tin cuối cùng. Đó không chỉ là biểu hiện của lòng quả cảm phi thường mà còn là tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, cháy bỏng – một thứ ánh sáng đã nâng đỡ biết bao người lính vượt qua bom đạn khốc liệt. Câu chuyện này đã nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không tự nhiên mà có; tự do mà chúng ta đang thụ hưởng hôm nay đã được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha anh. Nó truyền cảm hứng cho tôi về một ý chí nghị lực kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cao đẹp mà thế hệ đi trước đã gìn giữ.
Tôi mong muốn chia sẻ câu chuyện đầy cảm động của người họa sĩ thương binh Lê Duy Ứng để nhiều bạn trẻ hiểu hơn về những hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Từ đó, mỗi người chúng ta sẽ biết trân trọng hòa bình, sống tử tế và nỗ lực hết mình trong học tập cũng như theo đuổi những ước mơ của mình.



