NẾU ANH CÒN Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG
NẾU ANH CÒN Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG

"Đôi khi, điều khiến lòng người day dứt nhất không phải là một cuộc đời đã khép lại, mà là những điều đẹp đẽ lẽ ra còn có thể tiếp tục."
Nếu chiến tranh không xảy ra, có lẽ cuộc đời của Trương Văn Quý cũng sẽ bình dị như bao người con khác của quê hương. Anh có thể sẽ dựng xây một mái ấm nhỏ, sẽ trở thành một người cha, một người ông, sẽ chứng kiến quê hương từng ngày đổi mới và kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ của mình.
Nhưng lịch sử đã chọn thế hệ của anh bước vào một con đường khác.
Đó là thế hệ lớn lên giữa tiếng bom đạn, trưởng thành trong gian khó và hiểu rằng có những thời điểm, vận mệnh của đất nước quan trọng hơn hạnh phúc của mỗi cá nhân. Vì thế, họ sẵn sàng gác lại những ước mơ rất đỗi bình dị để khoác ba lô lên đường. Không ai biết ngày trở về sẽ là khi nào. Cũng không ai dám chắc mình còn có cơ hội trở lại quê hương.
Năm 1969, Trương Văn Quý đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Cuộc đời của anh dừng lại ở tuổi thanh xuân, nhưng cũng từ đó mở ra cuộc sống hòa bình cho biết bao thế hệ sau. Có những sự hy sinh không thể đo bằng năm tháng, bởi giá trị của nó được nối dài qua từng thế hệ được sống trong độc lập, tự do.
Hôm nay, mỗi lần đi trên những con đường khang trang của Tân Mai, nhìn những em nhỏ tung tăng đến trường hay những chuyến tàu bình yên rẽ sóng vươn khơi, chúng ta càng thấm thía hơn ý nghĩa của hòa bình. Đó là những điều tưởng chừng rất bình thường, nhưng đã được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của những người như Trương Văn Quý và biết bao đồng đội của anh.
Điều xúc động là sau hơn nửa thế kỷ, quê hương vẫn không để hình ảnh của các anh chìm vào quên lãng. Đoàn phường Tân Mai đã phục chế chân dung liệt sĩ Trương Văn Quý cùng các anh hùng liệt sĩ của địa phương, để từ những bức ảnh cũ đã nhuốm màu thời gian, gương mặt người chiến sĩ lại hiện lên rõ nét. Không phải để làm mới quá khứ, mà để nhắc nhở hiện tại rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những con người đã sống một cuộc đời vô cùng đẹp.
Có lẽ, điều quý giá nhất của bức chân dung ấy là giúp những người trẻ được đối diện với ánh mắt của một người thanh niên đã sống cách mình hơn nửa thế kỷ. Nhìn vào ánh mắt ấy, chúng ta không chỉ thấy một người lính, mà còn thấy chính tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hào hùng nhất của dân tộc – một tuổi trẻ biết hy sinh, biết cống hiến và biết đặt Tổ quốc lên trên bản thân mình.
Nếu hôm nay Trương Văn Quý còn ở lại với quê hương, anh hẳn cũng sẽ vui khi nhìn thấy Tân Mai đang từng ngày phát triển, khi thấy thế hệ trẻ tiếp tục gìn giữ truyền thống cách mạng bằng những việc làm thiết thực, bằng tinh thần xung kích, tình nguyện và bằng lòng biết ơn đối với các thế hệ cha anh. Dẫu cuộc đời của anh đã dừng lại từ rất sớm, những giá trị mà anh để lại vẫn đang tiếp tục được viết tiếp trên chính mảnh đất quê hương.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Trương Văn Quý. Có những cuộc đời không thể sống trọn một đời người, nhưng lại đủ để làm rạng rỡ cả một quê hương. Và chừng nào Tân Mai còn nhắc tên anh với tất cả lòng biết ơn, chừng đó anh vẫn mãi hiện diện trong từng nhịp sống bình yên của mảnh đất thân yêu này.



