NẾU CÒN 1 NGƯỜI THÀNH CỔ VẪN CÒN
Mùa hè năm 1972. Khi nhiều thanh niên ngày nay vừa bước vào cổng đại học, những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi năm ấy lại bước vào chiến trường ác liệt nhất Việt Nam. Điểm đến của họ là Thành cổ Quảng Trị. Một nơi mà mỗi mét vuông đất đều thấm máu đồng đội.
Người cựu chiến binh Lê Bá Dương vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên đặt chân đến Thành cổ.
Không có tiếng chim.
Không có bóng cây xanh.
Chỉ có mùi khói thuốc súng, đất đá bị cày xới và những hố bom chồng lên hố bom.
Ban ngày, pháo từ nhiều hướng dội xuống.
Ban đêm, bộ đội tranh thủ đào công sự, chuyển thương binh, tiếp tế lương thực.
Có những hôm, một người chỉ được ăn vài miếng lương khô đã mềm vì nước.
Nước uống cũng hiếm.
Đồng đội chia nhau từng bi đông nước nhỏ.
Có người nhường phần nước cuối cùng cho thương binh rồi lặng lẽ chịu khát.
Lê Bá Dương từng kể rằng điều khiến ông đau lòng nhất không phải là bom đạn.
Mà là sáng hôm sau tỉnh dậy...
...người nằm cạnh mình tối qua đã không còn nữa.
Không kịp biết tên.
Không kịp hỏi quê ở đâu.
Không kịp gửi lời nhắn về gia đình.
Chỉ kịp phủ lên người đồng đội một tấm tăng rồi tiếp tục chiến đấu.
Suốt 81 ngày đêm, hàng chục nghìn tấn bom đạn trút xuống Thành cổ.
Đất thành bị cày đi xới lại hàng trăm lần.
Nhưng những người lính trẻ vẫn bám trụ.
Bởi họ tin rằng:
"Nếu còn một người, Thành cổ vẫn còn."
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trở lại bến sông Thạch Hãn, ông Lê Bá Dương thường lặng lẽ thả một bông hoa xuống dòng nước.
Ông viết những câu thơ khiến rất nhiều người rơi nước mắt:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm."
Hai câu thơ ngắn ấy không chỉ là lời tưởng niệm.
Đó còn là ký ức của cả một thế hệ đã gửi tuổi thanh xuân vào lòng đất mẹ.
Ngày nay, chúng ta có thể than phiền vì bài kiểm tra khó, vì công việc áp lực hay vì một ngày không có Internet.
ĐIỀU CHÚNG TA CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC
Ngày nay, chúng ta có thể than phiền vì bài kiểm tra khó, vì công việc áp lực hay vì một ngày không có Internet.
Nhưng cách đây hơn nửa thế kỷ, có những người trẻ chỉ mong được sống thêm một ngày để nhìn thấy lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên Thành cổ.
Họ không chiến đấu vì danh tiếng.
Không chiến đấu để được nhớ đến.
Họ chiến đấu để thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Có lẽ, điều đẹp nhất của tuổi trẻ không phải là sống thật lâu.
Mà là sống một cuộc đời có ý nghĩa.



