Bài viết

Nếu còn sống, tôi sẽ tiếp tục hoạt động

Đà Nẵng09/06/2026Tiên Phước (Trường Huỳnh Thúc Kháng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tám năm 1941, bầu trời Hóc Môn nặng trĩu màu xám đục. Con đường đất dẫn ra pháp trường ngã tư Giếng Nước im lìm dưới bước chân những người tù cộng sản bị áp giải bởi lính thực dân Pháp.

Trong hàng người ấy có đồng chí Hà Huy Tập — người chiến sĩ cách mạng đã dành trọn tuổi thanh xuân cho nền độc lập dân tộc.

Năm ấy, đồng chí mới ba mươi lăm tuổi.

Ba mươi lăm năm của một đời người tưởng còn rất trẻ. Nhưng với dân tộc Việt Nam trong thời hoa lửa, đó là cả một cuộc đời đã cháy hết mình cho Tổ quốc.

Ít ai biết rằng, trước khi bị đưa ra pháp trường, đồng chí Hà Huy Tập đã trải qua những tháng ngày lao tù khắc nghiệt trong Khám Lớn Sài Gòn. Thực dân Pháp biết rõ ông là Tổng Bí thư của Đảng — một trong những người lãnh đạo cao nhất — nên dùng đủ mọi cực hình để tra khảo, ép khai tổ chức cách mạng.

Nhưng họ đã thất bại.

Trong những bức tường đá lạnh lẽo của nhà giam, người cộng sản ấy vẫn giữ ánh mắt bình thản và khí tiết hiên ngang. Đồng chí không cúi đầu, không van xin, cũng không phản bội đồng đội để đổi lấy sự sống.

Có những đêm Sài Gòn chìm trong tiếng giày lính và tiếng khóa sắt va nhau lạnh buốt. Người tù chính trị vẫn âm thầm động viên anh em trong ngục, biến chốn lao tù thành nơi giữ lửa niềm tin cách mạng.

Điều khiến người đời sau xúc động nhất không chỉ là sự kiên cường trước roi vọt, mà còn là sự thanh thản của đồng chí khi đối diện với cái chết.

Ngày 25 tháng 3 năm 1941, tòa án quân sự đặc biệt Sài Gòn tuyên án tử hình đồng chí với lý do: "chịu trách nhiệm tinh thần về cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ".

Một bản án được dựng lên bằng bạo lực để dập tắt lòng yêu nước.

Nhưng ngay trước tòa án đế quốc, đồng chí Hà Huy Tập đã nói một câu mà người đời sau còn nhắc mãi:

"Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi sẽ tiếp tục hoạt động."

Đó không chỉ là lời nói.

Đó là lời thề của một người đã đặt Tổ quốc cao hơn sinh mạng mình.

Người ta kể rằng trước giờ phút cuối cùng, đồng chí còn gửi thư về cho gia đình. Không than khóc cho số phận, không oán trách cuộc đời. Ông chỉ dặn người thân đừng quá đau buồn nếu mình hy sinh.

"Gia đình, bạn hữu chớ xem tôi là chết mà phải buồn, trái lại xem tôi như là người còn sống, nhưng đi vắng một thời gian vô hạn mà thôi."

Đọc những dòng ấy hôm nay, lòng ta vẫn nghẹn lại.

Một con người biết mình sắp bước tới cái chết mà vẫn nghĩ cho nỗi đau của mẹ già, của người thân, vẫn cố để lại sự bình yên cho những người ở lại — đó chính là vẻ đẹp lớn lao của người chiến sĩ cộng sản Việt Nam trong thời khói lửa.

Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại pháp trường Hóc Môn, đồng chí Hà Huy Tập hiên ngang bước tới trước họng súng quân thù.

Không run sợ.

Không lùi bước.

Người chiến sĩ ấy ngã xuống giữa tuổi xuân rực lửa, nhưng khí phách thì còn mãi với non sông.

Để rồi chỉ bốn năm sau, "cây cách mạng" được vun bằng máu của những người như Hà Huy Tập đã nở hoa trong thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, mở ra một nước Việt Nam độc lập.

Hôm nay, khi đất nước thanh bình, khi những con đường rộn ràng dưới màu cờ đỏ sao vàng, chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có được.

Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng cả những lời vĩnh biệt viết trong ngục tối.

Và trong dòng chảy lịch sử dân tộc, tên tuổi Hà Huy Tập sẽ mãi là biểu tượng của lòng trung kiên, của khí tiết bất khuất và của một trái tim Việt Nam chưa từng khuất phục trước bạo tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn