NẾU CÒN SỐNG, TÔI VẪN TIẾP TỤC
NẾU CÒN SỐNG, TÔI VẪN TIẾP TỤC
NẾU CÒN SỐNG, TÔI VẪN TIẾP TỤC
Năm 1941, Hà Huy Tập bị chính quyền thực dân Pháp kết án tử hình.
Trước tòa, người từng giữ cương vị Tổng Bí thư khi ấy đứng trước một bản án đã được định sẵn. Người ta muốn ông nhận sai, muốn ông tỏ ra hối tiếc về con đường mình đã chọn.
Nhưng ông chỉ bình thản nói:
“Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi vẫn tiếp tục hoạt động!”
Không lâu sau, ngày 28/8/1941, Hà Huy Tập bị xử bắn tại Hóc Môn khi mới 35 tuổi.
Trước khi hy sinh, ông còn gửi thư về gia đình, nhắn mọi người đừng xem mình như một người đã chết, mà hãy xem như “một người còn sống, nhưng đi vắng một thời gian vô hạn”.
Ba mươi lăm năm tuổi đời.
Mười sáu năm hoạt động.
Một bản án tử hình.
Và một câu nói không hề run sợ.
Có lẽ, điều đáng nhớ nhất về Hà Huy Tập không phải là ông đã đứng trước cái chết như thế nào.
Mà là ngay cả khi biết mình sắp chết, ông vẫn tin rằng con đường mình lựa chọn sẽ còn có người tiếp tục.



