NẾU HÔM NAY TÔI ĐƯỢC SỐNG, LÀ VÌ AI ĐÓ ĐÃ NGÃ XUỐNG (1)
Lời kết của người cựu binh: một sự thừa nhận giản dị nhưng nặng trĩu về sự sống được đánh đổi bằng hy sinh của người khác.
Tôi từng nhiều lần tự hỏi: vì sao tôi còn sống?
Trong chiến tranh, tôi không phải người gan dạ nhất. Cũng không phải người khỏe mạnh nhất. Tôi chỉ là một chàng trai mười tám tuổi, bước vào lửa đạn với trái tim run rẩy nhưng không được phép lùi lại.
Có những lúc, ranh giới giữa sống và chết chỉ mỏng như một sợi tóc. Một bước chậm hơn, một viên đạn lệch đi một chút, một quả pháo rơi gần hơn – mọi thứ đã có thể kết thúc.
Vậy mà tôi còn sống.
Càng sống lâu, tôi càng hiểu: sự sống của tôi không hoàn toàn thuộc về tôi.
Nếu hôm nay tôi được sống, là vì ai đó đã ngã xuống thay tôi.
Có người đã lao lên phía trước để tôi được ở lại phía sau.
Có người đã nằm lại để con đường tôi đi không bị cắt đứt.
Có người đã không trở về để tôi được trở về.
Tôi không coi đó là may mắn đơn thuần. Tôi coi đó là một sự ủy thác.
Người đã ngã xuống gửi lại cho tôi phần đời họ chưa kịp sống. Và nhiệm vụ của tôi là sống sao cho phần đời ấy không bị phí hoài.
Tôi không sống ồn ào. Không sống phô trương. Nhưng tôi cố sống tử tế, sống có trách nhiệm, sống biết cúi đầu trước quá khứ.
Mỗi lần thấy các cháu mình cười đùa trong sân trường, tôi lại nghĩ đến những người bạn đã không kịp làm cha, không kịp làm ông. Tôi sống tiếp, không chỉ cho mình, mà cho họ.
Tôi kể lại chiến tranh không phải để níu kéo đau thương. Tôi kể để nhắc rằng: hòa bình này không tự nhiên mà có. Nó được xây bằng xương máu, bằng tuổi trẻ, bằng những cái chết không tên.
Nếu một ngày nào đó, thế hệ sau hỏi tôi: “Ông có hối hận vì đã đi chiến tranh không?”
Tôi sẽ trả lời: Tôi không hối hận, nhưng tôi không bao giờ coi chiến tranh là điều nên lặp lại.
Bởi cái giá của nó quá đắt.
Nếu hôm nay tôi được sống, là vì ai đó đã ngã xuống.
Và chừng nào tôi còn thở, tôi còn kể lại câu chuyện ấy –
để sự hy sinh không chìm vào im lặng.
để hòa bình luôn được trân trọng như điều thiêng liêng nhất.



