Nếu một ngày chúng ta hiểu thế nào là bình yên
Nguyễn Thu Thuỷ
Nếu một ngày chúng ta hiểu thế nào là bình yên
Có bao giờ bạn thức dậy vào một buổi sáng, nghe tiếng xe ngoài đường, tiếng người gọi nhau đi làm, tiếng trẻ con ríu rít đến trường… rồi nghĩ rằng: những âm thanh bình thường ấy đã từng là một điều xa xỉ đối với rất nhiều người?
Chúng ta sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa. Với chúng ta, hòa bình là một điều hiển nhiên. Mỗi ngày được đến trường, được đi làm, được gặp bạn bè, được trở về nhà sau một ngày dài, được ngồi bên mâm cơm có cha mẹ, ông bà… tất cả đều quá đỗi quen thuộc.
Quen thuộc đến mức đôi khi chúng ta quên mất rằng để có được những ngày bình yên ấy, đã có biết bao người phải đánh đổi bằng tuổi trẻ của mình.
Có những chàng trai vừa bước qua tuổi đôi mươi đã khoác ba lô lên đường. Có những cô gái rời mái nhà khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo một vài bộ quần áo, một tấm ảnh gia đình, một lá thư chưa kịp gửi và niềm tin rằng rồi một ngày đất nước sẽ hòa bình.
Nhưng rất nhiều người trong số họ đã không trở về.
Có người nằm lại giữa một cánh rừng.
Có người mãi mãi ở lại nơi chiến trường xa quê.
Có người ra đi mà chưa kịp nói lời tạm biệt với mẹ.
Có người chưa kịp thực hiện lời hứa sẽ trở về sau chiến tranh.
Và phía sau họ là những người mẹ chờ con, những người vợ chờ chồng, những người cha lặng lẽ giữ lại từng kỷ vật của người đã khuất.
Thời gian trôi qua.
Những người mẹ ngày ấy giờ đã già. Những mái tóc xanh đã bạc. Những lá thư năm xưa đã ngả màu. Những tấm ảnh cũng dần mờ theo năm tháng.
Nhưng có một thứ không bao giờ cũ.
Đó là nỗi nhớ.
Và cũng chính từ những mất mát ấy, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không đơn giản chỉ là không còn tiếng súng.
Hòa bình là buổi sáng một đứa trẻ được cắp sách đến trường mà cha mẹ không phải lo sợ tiếng bom.
Là một người công nhân được trở về nhà sau giờ làm.
Là một người con có thể gọi điện hỏi mẹ: “Hôm nay mẹ ăn cơm chưa?”
Là một gia đình có thể ngồi bên nhau trong một bữa cơm mà không biết rằng đó có thể là lần cuối cùng.
Là một người trẻ có quyền lựa chọn tương lai của mình.
Muốn học gì thì học.
Muốn làm nghề gì thì làm.
Muốn đi đâu thì đi.
Muốn theo đuổi ước mơ nào thì cố gắng vì ước mơ ấy.
Những điều tưởng như rất bình thường đó lại chính là một trong những món quà lớn nhất mà thế hệ trước đã để lại cho chúng ta.
Vậy chúng ta phải làm gì để xứng đáng với món quà ấy?
Có lẽ không nhất thiết phải làm những điều thật lớn lao.
Đôi khi, chỉ cần sống tử tế hơn một chút.
Biết yêu thương cha mẹ khi còn có thể.
Biết trân trọng những người đang ở bên mình.
Biết học tập và làm việc nghiêm túc.
Biết giúp đỡ một người đang khó khăn.
Biết nói lời cảm ơn.
Biết cúi đầu trước những người đã hy sinh.
Và quan trọng nhất, đừng coi hòa bình là điều hiển nhiên.
Bởi có những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ để chúng ta có thể sống đến ngày hôm nay.
Có thể chúng ta sẽ không bao giờ biết tên tất cả những người đã nằm xuống.
Có thể sẽ không biết họ từng thích món ăn gì, từng có ước mơ gì, từng yêu ai, từng mong muốn điều gì cho tương lai.
Nhưng chúng ta biết một điều.
Họ từng có một cuộc đời.
Họ cũng từng muốn được sống.
Họ cũng từng muốn trở về nhà.
Và họ đã trao điều quý giá nhất của mình cho Tổ quốc.
Vì vậy, nếu hôm nay bạn đang được ngồi bên gia đình, hãy nhìn những người thân yêu của mình lâu hơn một chút.
Nếu hôm nay bạn đang được đi học, hãy cố gắng học thêm một chút.
Nếu hôm nay bạn đang có một công việc, hãy làm nó bằng sự tử tế và trách nhiệm.
Nếu hôm nay bạn đang có một ước mơ, hãy mạnh dạn theo đuổi nó.
Bởi có thể những điều chúng ta đang có chính là những điều mà một người lính năm xưa từng mong được nhìn thấy nhất.
Một đất nước bình yên.
Một gia đình đoàn tụ.
Một thế hệ trẻ được sống với ước mơ của mình.
Và một ngày mai không còn tiếng súng.
Hòa bình đôi khi không nằm ở những điều lớn lao.
Hòa bình nằm trong tiếng cười của một đứa trẻ.
Trong bữa cơm mẹ chờ con về.
Trong cái ôm của một người cha.
Trong con đường ta có thể bình yên bước đi mỗi ngày.
Và trong khoảnh khắc chúng ta được trở về nhà mà không phải lo sợ rằng ngày mai sẽ không còn cơ hội.
Nếu một ngày bạn thấy cuộc sống quá bình thường, hãy nhớ rằng: có những người đã hy sinh cả cuộc đời chỉ để chúng ta được sống một cuộc đời bình thường như thế.
Hãy trân trọng nó.
Vì đó chính là cách chúng ta nhớ về họ.



