Nếu ngày ấy tôi không trở về…
Sống có trách nhiệm chính là một cách tri ân đồng đội.
Bác hồi tưởng lại những năm tháng chiến đấu và những lần đối mặt với hiểm nguy. Có những đồng đội đã nằm lại.
Bác may mắn trở về nhưng mang thương tật.
Nhiều năm sau, khi nhìn con cháu lớn lên trong hòa bình, bác càng thấm thía giá trị của cuộc sống hôm nay.
Bác không kể quá nhiều về thương tích mà nói về trách nhiệm của người còn sống:
“Mình trở về được thì phải sống sao cho xứng đáng với những người đã không trở về.”


