Bài viết

NẾU PHẢI CHẾT... TÔI MUỐN NHÌN THẲNG VÀO KẺ THÙ!

Sài Gòn, tháng 6 năm 1965... Một người chiến sĩ Biệt động Sài Gòn bị dẫn ra pháp trường. Hai tay bị trói, thân thể mang đầy vết tra tấn sau nhiều ngày bị giam cầm. Quân địch bước tới định bịt mắt anh. Nhưng người chiến sĩ trẻ lắc đầu. Anh không muốn nhắm mắt. Anh muốn nhìn thẳng vào kẻ thù trong giây phút cuối cùng của cuộc đời. Đó là Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Đang.

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Xã Kiên Lương (Đoàn xã Kiên Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước đó, anh đã bị bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Dù phải chịu đủ mọi cực hình, anh vẫn một mực giữ kín bí mật của tổ chức, không khuất phục trước những trận đòn tra tấn hay lời dụ dỗ.

Rồi giây phút cuối cùng cũng đến...

Không một lời van xin.

Không một chút sợ hãi.

Chỉ có những tiếng hô vang giữa pháp trường:

"Đả đảo đế quốc Mỹ!"

"Hồ Chủ tịch muôn năm!"

"Việt Nam nhất định thắng!"

Tiếng súng vang lên...

Một người chiến sĩ ngã xuống.

Nhưng tinh thần bất khuất của anh đã đứng dậy trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam.

Sau này, Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Đang được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi anh trở thành niềm tự hào của lực lượng Biệt động Sài Gòn và của cả dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn