"NẾU PHẢI HY SINH, THÌ 6 CHA CON SẼ HY SINH CÙNG NHAU..."
"NẾU PHẢI HY SINH, THÌ 6 CHA CON SẼ HY SINH CÙNG NHAU..."
Tháng 2 năm 1979, chiến tranh bất ngờ ập xuống dọc tuyến biên giới phía Bắc khi quân Trung Quốc đồng loạt tấn công nước ta. Giữa những ngày khốc liệt ấy, tại bản Nà Lung (Trùng Khánh, Cao Bằng), có một gia đình người Tày đã đưa ra lời thề khiến nhiều thế hệ người Việt vẫn còn xúc động mỗi khi nhắc lại:"Sống cùng sống, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t để bảo vệ bản làng, bảo vệ Tổ quốc."Đó không phải lời thoại trong một bộ phim, mà là lời thề của 6 cha con trước giờ lên chốt. Người cha là cụ Lục Văn Vình, khi ấy đã 68 tuổi.Bên cạnh cụ là 5 người con trai, con gái, người lớn nhất đã trưởng thành, người nhỏ tuổi nhất mới chỉ 17 tuổi. Không ai bị ép buộc, không ai tìm cách ở lại. Tất cả đều tình nguyện khoác súng, gia nhập lực lượng dân quân để giữ từng con đường, từng sườn núi của quê hương.Ít ai biết rằng trước khi chiến tranh biên giới nổ ra, gia đình cụ Vình đã phải gánh chịu mất mát quá lớn. Hai người con trai của cụ đã hy sinh trên chiến trường miền Nam, nỗi đau vẫn chưa kịp nguôi. Thế nhưng khi biên giới phía Bắc rực lửa, vợ chồng cụ vẫn động viên những người con còn lại tiếp tục lên đường.Ông Lục Văn Phiện sau này nhớ lại lời cha mẹ mình: "Đất nước cần thì phải đi. Có hy sinh cũng phải giữ được quê hương, giữ được bản làng." Chính lời dặn ấy đã tiếp thêm sức mạnh để cả 6 cha con cùng đứng chung một trận tuyến, quyết tâm bảo vệ quê hương đến cùng.Ban ngày họ bám chốt, ban đêm ngủ trong những hang đá lạnh buốt. Không được đốt lửa, không được để lộ vị trí, mọi người thay nhau thức trắng giữa màn sương vùng biên. Phía trước là quân xâm lược, phía sau là gia đình, là bản làng và Tổ quốc. Nhớ lại những ngày tháng ấy, ông Phiện vẫn tự hào nói: "Cả gia đình đều xác định sống cùng sống, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t."Bức ảnh chụp gia đình năm ấy đến nay vẫn được nhiều người nhắc đến. Trong ánh mắt họ không có sự hoảng loạn hay sợ hãi, chỉ có sự bình thản của những con người đã sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ lấy quê hương. Có những thời khắc, mỗi người dân đều trở thành một người lính, và mỗi gia đình đều trở thành một pháo đài nơi biên cương.Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua. Người cha năm ấy đã về với đất mẹ, nhiều người trong bức ảnh cũng không còn nữa. Nhưng lời thề của gia đình cụ Lục Văn Vình vẫn còn vang vọng như biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, về ý chí bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của dân tộc.
Xin được bày tỏ lòng biết ơn tới gia đình cụ Lục Văn Vình cùng biết bao người dân nơi tuyến đầu biên giới đã sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.
Xin được bày tỏ lòng biết ơn tới gia đình cụ Lục Văn Vình cùng biết bao người dân nơi tuyến đầu biên giới đã sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền và sự bình yên của Tổ quốc.

