Bài viết

NẾU TUỔI HAI MƯƠI BIẾT NÓI

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu tuổi hai mươi của mỗi con người có thể nói, có lẽ nó sẽ kể rất nhiều câu chuyện.

Tuổi hai mươi của bác Lê Đình Sơn đã đi qua chiến trường C.

Nó bắt đầu từ năm 1977.

Khi ấy, bác nhập ngũ.

Tôi thử hình dung một chàng trai hai mươi tuổi đứng trước một con đường chưa biết dài đến đâu.

Phía trước là nhiệm vụ.

Phía sau là quê hương.

Bác đi.

Và tuổi hai mươi cũng đi theo.

Nhưng tuổi trẻ không đứng yên chờ con người quay lại.

Nó trôi qua cùng những ngày tháng quân ngũ, cùng những năm xa quê, cùng những trải nghiệm mà chỉ người từng sống trong hoàn cảnh ấy mới có thể hiểu.

Nhiều năm sau, bác trở về với một tuổi đời khác.

Nhưng khi nhắc đến năm 1977, tôi vẫn cảm nhận được một chàng trai hai mươi tuổi đâu đó trong câu chuyện.

Tôi hỏi:

– Bác có tiếc tuổi trẻ của mình không?

Bác cười.

Có lẽ người từng đi qua những năm tháng ấy không gọi đó là “mất đi”.

Bởi tuổi trẻ của bác tuy không có những ngày tháng bình yên như nhiều người khác, nhưng nó đã được đặt vào một thời điểm mà đất nước cần những con người sẵn sàng lên đường.

Hôm nay, chúng ta có một kiểu chiến trường khác.

Đó là trường học, công việc, khoa học, lao động, những ước mơ và trách nhiệm của mỗi người.

Nếu tuổi hai mươi của bác Sơn từng hỏi: “Mình phải đi đâu?”, thì tuổi trẻ hôm nay cần tự hỏi:

“Mình sẽ làm được điều gì có ích cho quê hương, cho đất nước và cho chính những người đang sống bên cạnh mình?”


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NẾU TUỔI HAI MƯƠI BIẾT NÓI | Câu chuyện thời hoa lửa