NGÃ BA CÒ NÒI VÀ NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI
“Ngã ba Cò Nòi (huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La) là một trong những đoạn đường xung yếu nhất của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Bởi tất cả mọi hoạt động chi viện lực lượng vận chuyển vũ khí, lương thực, dân công … cho chiến trường đều phải qua điểm nút ngã ba trọng điểm này. Vì vậy, thực dân Pháp đã ra lệnh cho không quân bằng mọi cách phải biến ngã ba Cò Nòi thành “bãi lầy”, hòng cắt đứt con đường vận tải, tiếp tế vũ khí, lương thực, dân công… cho chiến trường Điện Biên Phủ.
Tại đây, địch ném bom bắn phá ác liệt, khiến cho biết bao cán bộ, chiến sĩ phải hy sinh tính mạng của mình để bảo vệ trọng điểm này”, ông Hoàng Văn Phái (sinh năm 1936) - cựu thanh niên xung phong của mảnh đất Nghi Trung, huyện Nghi Lộc đã từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ chia sẻ với chúng tôi.
Vừa chia sẻ, ông Phái vừa cầm tấm ảnh đen trắng của người Tiểu đội trưởng đơn vị ông thời đó. Đây chính là người đã từng cứu sống ông trong những giây phút ác liệt tại ngã ba Cò Nòi năm xưa.
Trong mạch cảm xúc lắng động, ông Phái cho biết, người Tiểu đội trưởng ấy tên là Dương Mạnh Thịnh, hơn ông 1 tuổi và tham gia phục vụ chiến đấu trước ông gần 1 năm. Thời điểm đó, ông Phái thuộc Đội 40 tham gia phục vụ chiến đấu tại ngã Ba Cò Nòi (huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La).
Dưới sự chỉ huy của Tiểu đội trưởng, ông cùng các chiến sĩ trong đơn vị đã kiên cường bám trụ, cùng đồng hành phối hợp với các đơn vị khác để kịp thời phá bom nổ chậm, san lấp mặt đường, giữ vững "huyết mạch" giao thông.
Bởi phục vụ chiến đấu trong thời gian kéo dài, cùng với các đợt sốt rét ác tính liên tiếp giáng xuống cơ thể suy nhược của mình nên ông Phái đã bị kiệt sức và ngất lịm ngay khi vừa hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom. Thấy đồng đội nguy nan trước cửa tử, Tiểu đội trưởng của ông đã ngay lập tức cõng ông dậy.
Giữa mưa bom bão đạn, người tiểu đội trưởng ấy đã lấy thân mình che chở cho ông. Đưa ông vượt qua quãng đường hơn 2 km để đến với trạm y tế của lực lượng thanh niên xung phong.
Đặt đồng đội nằm xuống cũng là lúc người tiểu đội trưởng ấy kiệt sức. Vậy nhưng, chỉ nghỉ ngơi một chút, ông lại quay trở lại địa bàn để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình.
Sau khi hòa bình lập lại, nhớ ơn người Tiểu đội trưởng đã cứu mình năm xưa, ông Phái vẫn luôn qua lại, thăm hỏi và giữ mãi tình đồng chí, đồng đội thân thiết.
Dù rằng, chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng ngã ba Cò Nòi và những địa danh gắn liền với Chiến dịch Điện Biên Phủ sẽ mãi là chứng nhân lịch sử của tinh thần quyết chiến, quyết thắng của quân và dân ta nói chung, lực lượng thanh niên xung phong nói riêng.
Đó là ngọn lửa để thắp sáng truyền thống vẻ vang của dân tộc, là động lực để những người chiến sĩ năm xưa tiếp những bản hùng ca của thời bình...


