Khác

NGÃ BA CỬA TỬ – VỊ XUYÊN

Nơi khắc ghi những bước chân bất tử của người lính biên cương

Hà Nội06/08/2026Xã Thàng Tín (Đoàn xã Thàng Tín)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÃ BA CỬA TỬ – VỊ XUYÊN

Nơi khắc ghi những bước chân bất tử của người lính biên cương

Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) giai đoạn 1984–1989, có những địa danh chỉ cần nhắc đến cũng khiến lòng người lặng đi. Đó không chỉ là những tọa độ trên bản đồ quân sự, mà còn là những địa chỉ được viết nên bằng máu, bằng tuổi trẻ và bằng sự hy sinh của biết bao người lính.

Ngã ba Cửa Tử là một địa danh như thế.

Cái tên nghe đầy ám ảnh ấy không phải bởi nơi đây không có đường đi, mà bởi trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, từng con đường, từng mỏm đá nơi đây đều nằm giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Người lính đi qua Ngã ba Cửa Tử là đi qua một thử thách sinh tử, nơi mỗi bước chân đều mang theo trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Những năm 1984–1989, Vị Xuyên trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất trên tuyến biên giới phía Bắc. Núi rừng nơi đây ngày đêm vang tiếng pháo, những điểm cao chiến lược như 1509, 772, 685, 468… trở thành những "tọa độ lửa". Địa hình hiểm trở với những dãy núi đá tai mèo sắc lạnh khiến cuộc chiến càng trở nên gian khổ.

Giữa chiến trường ấy, Ngã ba Cửa Tử từng là nơi chứng kiến những bước chân lặng thầm của người lính. Đó là bước chân của những chiến sĩ hành quân ra trận, của những người lính tải đạn, vận chuyển lương thực, đưa thương binh về tuyến sau và cũng là nơi tiễn đưa những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Có những đêm tối mịt mùng, dưới làn pháo kích dữ dội, những người lính vẫn lặng lẽ vượt qua từng con dốc, từng khe đá để hoàn thành nhiệm vụ. Họ hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, nhưng phía sau là đồng đội đang chờ đợi, là trận địa cần được tiếp tế, là mảnh đất biên cương cần được bảo vệ.

Ở Vị Xuyên, người lính sống giữa đá, chiến đấu trên đá và nhiều người đã hóa thân vào đá.

Câu nói:

"Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử"

đã trở thành biểu tượng cho tinh thần của những người lính nơi đây. Họ bám từng mỏm núi, từng chiến hào, giữ vững trận địa trong những ngày tháng gian khổ nhất. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người để lại sau lưng gia đình, quê hương và những ước mơ còn dang dở.

Nhưng sự hy sinh của họ không bao giờ bị lãng quên.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, những con đường năm xưa nay đã phủ màu xanh của sự sống. Nhưng khi trở lại Vị Xuyên, những người lính già vẫn nhớ như in từng triền núi, từng lối đi, từng gương mặt đồng đội.

Họ trở về không chỉ để nhìn lại chiến trường xưa.

Họ trở về để gọi tên những người đã nằm lại.

Một nén hương thắp lên giữa núi rừng là lời tri ân dành cho những đồng đội đã hy sinh. Một phút lặng im trước những điểm cao năm cũ là sự tưởng nhớ đối với một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Ngã ba Cửa Tử hôm nay không còn tiếng súng, nhưng ký ức vẫn còn đó. Nơi đây không chỉ là dấu tích của một thời chiến tranh khốc liệt, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.

Mỗi tảng đá, mỗi con dốc nơi đây như vẫn lưu giữ dấu chân của những người lính năm xưa.

Họ đã đi qua Cửa Tử để giữ lại sự sống cho quê hương.

Họ đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.

Và họ mãi mãi là những người lính bất tử giữa núi rừng Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÃ BA CỬA TỬ – VỊ XUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa