Ngã ba Đồng Lộc
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên đã hóa thành bất tử, có những lứa tuổi thanh xuân đã gửi lại đại ngàn để dệt nên bài ca khải hoàn cho Tổ quốc. Ngược dòng thời gian về với vùng đất Hà Tĩnh đầy nắng gió, ta không khỏi thổn thức khi nhắc về mười đóa hoa bất tử tại Ngã ba Đồng Lộc – những người con gái đã dùng máu xương để nối liền mạch máu giao thông của đất nước.
Ngã ba Đồng Lộc năm ấy là "tọa độ chết", nơi mà túi bom của kẻ thù trút xuống không ngừng nghỉ nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời mới mười tám, đôi mươi đã chọn lấy lý tưởng cao đẹp nhất: "Sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất".
Các chị, mỗi người một quê hương, một tính cách, nhưng đều mang chung một trái tim rực cháy khát khao hòa bình. Có chị còn chưa kịp nhận bức thư hồi âm của người yêu, có chị vẫn còn giữ chiếc lược gỗ kỉ niệm trong túi áo... Những người con gái ấy, lẽ ra đang ở độ tuổi đẹp nhất để yêu thương và được yêu thương, nhưng họ đã chọn mặc áo lính, cầm xẻng, cầm cuốc đối đầu với sắt thép quân thù.
Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968 định mệnh, trận bom thứ 15 trút xuống. Khói bụi mù mịt, mặt đất rung chuyển. Khi khói tan, người ta không còn thấy bóng dáng những cô gái nhỏ nhắn ấy trên trận địa nữa. Các chị đã nằm lại trong lòng đất mẹ lúc còn rất trẻ, khi mái tóc vẫn còn xanh và những ước mơ vẫn còn dang dở. Các chị ngã xuống, nhưng con đường không bao giờ bị cắt đứt. Máu của các chị đã hòa vào đất đỏ, để những đoàn xe tiếp tục lăn bánh hướng về miền Nam ruột thịt.
Thời gian có thể phủ bụi lên vạn vật, nhưng sự hy sinh của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc sẽ mãi là một nốt nhạc cao vút trong bản anh hùng ca của dân tộc. Các chị chính là những bài học bằng xương bằng thịt về lòng yêu nước, về sự dấn thân cho thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi khi nhìn về quá khứ, chúng ta càng thêm trân trọng hòa bình và tự hứa sẽ sống xứng đáng với những gì mà những "đóa hoa trinh liệt" ấy đã dâng hiến.
Mười đóa hoa ấy sẽ không bao giờ tàn. Các chị vẫn sống mãi ở tuổi hai mươi, trong trái tim của hàng triệu người con Việt Nam, như một biểu tượng rực rỡ nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.



