Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngã ba Đồng Lộc – câu chuyện của những người trẻ trong chiến tranh

Nguyễn Thị Minh Phương

Hà Tĩnh13/08/2026phường Gia Viên (phường Gia Viên)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7/1968, Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh là một trong những trọng điểm giao thông ác liệt trên tuyến đường vận tải vào chiến trường miền Nam. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá nhằm cắt đứt tuyến đường. Sau mỗi trận bom, mặt đường lại xuất hiện những hố sâu, đất đá ngổn ngang. Nhưng chỉ cần tuyến đường được thông, những đoàn xe lại tiếp tục đi qua.

Giữa nơi bom đạn ấy, những nữ thanh niên xung phong thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong Nghệ Tĩnh ngày ngày làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe và bảo đảm giao thông. Phần lớn họ còn rất trẻ, nhiều người mới chỉ mười tám, đôi mươi. Công việc của họ không phải là trực tiếp đối đầu với quân địch, nhưng mỗi lần bước ra mặt đường cũng đồng nghĩa với việc đối diện với hiểm nguy.

Có một điều rất đặc biệt ở những cô gái ấy: giữa chiến tranh, họ vẫn sống như những người trẻ bình thường. Họ có tình bạn, có những cuộc trò chuyện, có những lá thư gửi về gia đình và cả những ước mơ về ngày trở lại quê nhà. Có người mong sau chiến tranh sẽ trở về làm ruộng, có người muốn tiếp tục học, có người đã có người thương đang chờ đợi.

Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều thời gian để nghĩ về tương lai.

Ngày 24/7/1968, một trận bom dữ dội trút xuống khu vực Ngã ba Đồng Lộc. Mười nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4, Đại đội 552 đang làm nhiệm vụ thì bị bom đánh trúng. Cả mười người đều hy sinh. Người trẻ nhất là Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng, khi ấy 22 tuổi; người nhỏ tuổi nhất trong nhóm là Võ Thị Hà, mới 17 tuổi.

Sau trận bom, những người còn sống tiếp tục công việc. Hố bom được san lấp, tuyến đường được khôi phục và các đoàn xe lại đi qua. Đó là một chi tiết tưởng như bình thường nhưng lại nói lên rất nhiều điều về những con người ở Đồng Lộc: sự hy sinh của đồng đội không khiến nhiệm vụ dừng lại, bởi phía trước vẫn còn những người đang chờ hàng hóa và lực lượng từ hậu phương.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã không còn tiếng bom. Những hố bom năm xưa được phủ xanh, khu tưởng niệm trở thành nơi nhiều thế hệ đến dâng hương. Những cái tên của mười cô gái được nhắc lại trong các buổi tưởng niệm, trong những câu chuyện lịch sử và trong ký ức của những người từng sống qua chiến tranh.

Nhưng điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải là những con số hay những chiến công. Đó là tuổi đời của họ.

17 tuổi, 18 tuổi, 20 tuổi, 22 tuổi – những con số rất gần với tuổi của nhiều người trẻ hôm nay. Họ cũng từng có một tương lai ở phía trước. Chỉ là tương lai ấy đã bị chiến tranh lấy đi.

Vì thế, câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc không chỉ thuộc về quá khứ. Nó còn là câu chuyện dành cho hiện tại. Khi một người trẻ hôm nay có thể bình yên đến trường, lựa chọn ngành học mình yêu thích, gặp gỡ bạn bè, trở về nhà sau một ngày làm việc và tự do nghĩ về tương lai, tất cả những điều tưởng như rất bình thường ấy đều đáng được trân trọng.

Những cô gái ở Đồng Lộc đã không có cơ hội sống đến ngày hôm nay. Nhưng họ đã góp phần làm nên một ngày hôm nay mà hàng triệu người Việt Nam được sống trong hòa bình.

Có lẽ, cách để thế hệ sau nhớ về họ không chỉ là nhìn lại những gì đã xảy ra, mà còn là sống sao cho xứng đáng với những điều mà thế hệ trước đã đánh đổi.

Bởi tại Ngã ba Đồng Lộc, mười cô gái đã dừng lại ở tuổi thanh xuân. Còn con đường mà họ từng bảo vệ thì vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn