Ngã ba Đồng Lộc, con đường không thể tắt
Những năm 1960, trên tuyến đường 15A ở Hà Tĩnh có một ngã ba nhỏ nhưng lại giữ vai trò sống còn đối với tuyến vận tải chi viện cho miền Nam. Nơi đó mang tên Ngã ba Đồng Lộc.
Những năm 1960, trên tuyến đường 15A ở Hà Tĩnh có một ngã ba nhỏ nhưng lại giữ vai trò sống còn đối với tuyến vận tải chi viện cho miền Nam. Nơi đó mang tên Ngã ba Đồng Lộc.
Bom đạn Mỹ ngày đêm trút xuống vùng đất ấy. Hố bom chồng lên hố bom, đất đá văng khắp nơi. Nhưng giữa khói lửa vẫn có những cô gái thanh niên xung phong kiên cường bám đường, san lấp hố bom, dẫn xe qua tuyến lửa.
Tiểu đội 4 của Đại đội 552 do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng là một trong những đơn vị như thế. Chị mới ngoài hai mươi tuổi nhưng đã là người dẫn dắt chín cô gái trẻ khác ngày ngày đối mặt với bom đạn.
Mỗi khi máy bay Mỹ vừa rời đi, chị lại hô lớn: “Các em theo chị ra đường!”. Những chiếc xẻng, chiếc cuốc lại vang lên lách cách giữa khói bụi. Họ san đất, lấp hố bom, mở đường cho từng đoàn xe vượt qua.
Có những đêm, đoàn xe vận tải nối dài hàng cây số chờ qua ngã ba. Chỉ cần con đường tắc vài giờ, cả tuyến chi viện sẽ bị đình trệ. Vì vậy các cô gái trẻ gần như không có khái niệm nghỉ ngơi.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, máy bay Mỹ đánh phá Ngã ba Đồng Lộc dữ dội. Sau nhiều loạt bom, tiểu đội của Võ Thị Tần vẫn bám trụ để san đường. Nhưng rồi một loạt bom khác rơi trúng khu hầm trú ẩn của họ.
Khi đồng đội đào được hầm lên, cả mười cô gái đều đã hi sinh.
Ngã ba Đồng Lộc hôm ấy vẫn thông đường. Những đoàn xe vẫn lăn bánh vào chiến trường.
Và tên của Võ Thị Tần từ đó gắn mãi với con đường lửa ấy.


