Cựu Thanh niên xung phong

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh)

Câu chuyện thời hoa lửa là những lát cắt ký ức đầy máu, nước mắt nhưng cũng tràn đầy lạc quan của thế hệ thanh niên xung phong (TNXP) tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) năm 1968. Qua lời kể trực tiếp của bà Nguyễn Thị Hòa (sinh năm 1950), nguyên tiểu đội trưởng tiểu đội TNXP thuộc Đại đội 552, tác phẩm tái hiện cuộc sống, tình yêu và tinh thần quả cảm kiên trung của những "bông hoa nở giữa bom cày đạn xới", quyết giữ vững mạch máu giao thông thông suốt cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Đồng Nai11/06/2026Nguyễn Minh Hy (Phường Biên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào trận địa tuổi mười tám

Mùa hè năm 1968, cô gái trẻ Nguyễn Thị Hòa khi ấy mới vừa tròn 18 tuổi, mang theo chiếc ba lô cóc và tình yêu quê hương rực cháy để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Hà Tĩnh. Địa bàn nhận nhiệm vụ là Ngã ba Đồng Lộc – dải đất hẹp nằm giữa thung lũng, nơi hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn của không quân Mỹ mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam.

Bà Hòa nhớ lại, những ngày đầu bước vào trận địa, tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom nổ chát chúa không khỏi khiến những cô gái tuổi mười mươi giật mình. Nhưng cái sợ nhanh chóng bị đẩy lùi bởi cái cảm giác sục sôi của cả một chiến trường. Công việc của tiểu đội bà là "đếm bom, dập lửa, san lấp hố bom". Cứ sau mỗi đợt oanh tạc, khi khói bom còn chưa tan, các cô gái lại lao ra với cuốc, xẻng, rổ tre để gạt đất, đá, san phẳng mặt đường cho xe chở hàng qua.

Cuộc sống giữa gang tấc lịm đi và hồi sinh

Giữa chiến trường khốc liệt, cái chết có thể đến trong gang tấc, nhưng cuộc sống của những "bông hoa lửa" vẫn lấp lánh sự lãng mạn của tuổi trẻ. Bà Hòa kể về những đêm thức trắng chờ xe qua, những bát nước chè xanh san sẻ cho nhau, hay chiếc lược làm từ mảnh xác máy bay Mỹ mà các chiến sĩ lái xe tặng.

Tóc của các nữ TNXP ngày ấy rụng nhiều vì khói bom và nước suối nhiễm độc hóa học. Để giữ cho mái tóc luôn sạch và thơm, các chị rủ nhau đi tìm cỏ mần trầu, bồ kết bẻ vụn nấu nước gội đầu ngay bên cạnh hố bom vừa dứt tiếng nổ. Tiếng cười, tiếng hát át tiếng bom – đó không phải là khẩu hiệu suông, mà là liều thuốc tinh thần duy nhất giúp họ vượt qua những ngày tháng kiệt quệ về thể xác.

Khúc tráng ca bất tử

Cao trào của tác phẩm lắng lại ở ký ức đau thương nhưng kiêu hùng vào ngày 24 tháng 7 năm 1968. Đó là ngày mà 10 cô gái Đồng Lộc thuộc Tiểu đội 4 (Đại đội 552) đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Bà Hòa, với tư cách là tiểu đội trưởng tiểu đội bạn lúc đó đang phối hợp gần trận địa, đã nghẹn ngào kể lại khoảnh khắc quả bom rơi trúng hầm của các chị:

"Trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Khói đen mù mịt, chúng tôi lao ra gọi tên từng người nhưng chỉ có tiếng gió đại ngàn đáp lại. Khi đào đất lên, các chị, các em vẫn nằm đó, người như đang ngủ, tay vẫn nắm chặt cán cuốc..."

Sự hy sinh của 10 cô gái tuổi mười chín, đôi mươi đã trở thành biểu tượng bất tử của "thời hoa lửa". Nỗi đau ấy không làm sụt giảm ý chí của những người ở lại, ngược lại, nó biến thành làn sóng căm thù và quyết tâm sắt đá. Ngay đêm hôm đó, hàng trăm TNXP khác, trong đó có bà Hòa, lại dầm mình dưới mưa bom để thông đường, dẫn lối cho đoàn xe tiến về phía Nam.

Phần kết: Hoa lửa ngời sáng mai sau

Chiến tranh lùi xa, người con gái tuổi 18 năm xưa giờ đã là một bà lão tóc bạc phơ. Trở lại Ngã ba Đồng Lộc vào những ngày tháng 7 lịch sử, bà Nguyễn Thị Hòa lặng lẽ thắp nén tâm hương lên phần mộ của những đồng đội cũ.

Câu chuyện của bà là lời nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời kỳ gian khổ nhưng vinh quang, nơi máu và hoa cùng hòa quyện, tạo nên khúc tráng ca bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) | Câu chuyện thời hoa lửa