Anh hùng Lao động

Ngã ba Đồng Lộc – Huyền thoại của hùng thiêng sông núi

câu chuyện hay

Lâm Đồng25/03/2026NGỌC TRÂM (Xã Sông Lũy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc đã đi vào lịch sử đấu tranh và giải phóng dân tộc Việt Nam như một bản anh hùng ca bất khuất về sự hi sinh và quyết tâm sắt đá của quân và dân miền Bắc dành cho tiền tuyến lớn miền Nam. Tất cả vì độc lập tự do và thống nhất toàn vẹn lãnh thổ. Nơi vùng đất lửa này đã chứng kiến sự hi sinh cao cả của 10 cô gái thanh niên xung phong khi tuổi đời mười tám, đôi mươi.

Nơi “Tọa độ chết” hình thành nên những “đóa hoa bất tử”Vào những ngày tiết xuân tươi đẹp, muôn hoa khoe sắc, đặc biệt dịp kỷ niệm 115 năm ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 và 1985 Khởi nghĩa Hai Bà Trưng, vùng đất thiêng Ngã Ba Đồng Lộc đã có hàng chục ngàn khách hành hương về với Khu di tích để kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ 10 liệt nữ anh hùng cùng những người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập tự do và hoà bình của dân tộc. Nơi đây trong chiến tranh được mệnh danh là “tọa độ chết”, nơi mà 1m2 đất phải hứng chịu 3 quả bom cày xới, thấm đẫm máu xương của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi. Cùng với Đài tưởng niệm Thanh niên xung phong là khu Tượng đài Tổ quốc ghi công Tiểu đội 10 nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc, phía trước là hố bom nơi các cô hi sinh, đằng sau là mười ngôi mộ trắng nghi ngút khói nhang được bao bọc bởi rừng cây xanh mát.iên tục ném bom phá nát tuyến đường vận tải để nhanh chóng thông đường cho xe qua. Nhận nhiệm vụ xong, các cô đến hiện trường gấp rút triển khai công việc. Họ làm việc không ngơi tay, vừa cười, vừa nói và đã 3 lần các cô bị vùi lấp nhưng đều rũ đất đá đứng dậy tiếp tục làm việc. 16h30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom rơi xuống ngay sát miệng hầm - nơi 10 cô gái của tiểu đội 4, Đại đội 552 đang tránh bom. Tất cả các chị đã hy sinh khi đang ở độ tuổi mười tám, đôi mươi và vẫn chưa có ai lập gia đình. Càng khâm phục hơn khi đến ngày thứ 3 đồng đội mới tìm thấy thi thể của chị Hồ Thị Cúc trên đồi Trọ Voi trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh là cái cuốc, 10 đầu ngón tay bị ứa máu vì đang bới đất để tìm đường ra. Trong lúc đau thương, xót xa tìm thi thể người em, người đồng đội, nhà thơ Yến Thanh nghẹn ngào viết bài thơ: “Cúc ơi” trong lúc đồng đội tìm thi thể cô:

“Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang

Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp

Chín bạn đã quây quần đủ hết

Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh

A trưởng Võ Thị Tần đã điểm danh

Chỉ thiếu mình em

Chín bỏ làm mười răng được

Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc

Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng

Cúc ơi! Em ở đâu?...

…Gọi em,

Gào em

Khản cổ cả rồi

Cúc ơi!”

10 cô gái Đồng Lộc kiên cường, dũng cảm đó là: Võ Thị Tần (24 tuổi, Tiểu đội trưởng), Hồ Thị Cúc (24 tuổi, Tiểu đội phó), Nguyễn Thị Nhỏ (24 tuổi), Dương Thị Xuân (21 tuổi), Võ Thị Hợi (20 tuổi), Nguyễn Thị Xuân (20 tuổi), Hà Thị Xanh (19 tuổi), Trần Thị Hường (19 tuổi), Trần Thị Rạng (18 tuổi), Võ Thị Hà (17 tuổi), họ đã ngã xuống khi tuổi còn quá trẻ.

Các chị đã vĩnh viễn nằm lại ngã ba huyết mạch Bắc - Nam này như họ đã chung một chiến hào lúc còn sống. Các cô đã hóa thành “những bông hoa bất tử” để lớp lớp con cháu mai sau luôn tưởng nhớ tri ân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn