Bài viết

NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MƯỜI BÔNG HOA TUỔI HAI MƯƠI

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một ngã ba nhỏ trên đất Hà Tĩnh đã trở thành một trong những địa danh được nhắc đến nhiều nhất khi nói về tuổi trẻ Việt Nam. Đó là Ngã ba Đồng Lộc.

Hà Tĩnh16/08/2026Xã Thiện Tín (Đoàn xã Thiện Tín)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nơi đây nằm trên tuyến đường vận tải quan trọng nối hậu phương với chiến trường miền Nam. Vì vậy, máy bay địch thường xuyên đánh phá nhằm cắt đứt con đường tiếp tế. Hố bom nối tiếp hố bom, đất đá bị cày xới, nhưng những con đường vừa bị phá lại nhanh chóng được sửa chữa để những đoàn xe tiếp tục lên đường.

Giữa nơi bom đạn ấy có những cô gái còn rất trẻ thuộc lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của họ san lấp hố bom, sửa đường, dẫn đường cho xe qua và bảo đảm tuyến giao thông không bị tê liệt. Họ không phải những người lính cầm súng ngoài mặt trận. Vũ khí của họ là cuốc, xẻng và đôi bàn tay.

Mỗi ngày, họ làm việc giữa tiếng máy bay tiếng bom. những lúc vừa nghe tiếng còi báo động, họ phải lập tức tìm nơi trú ẩn. Bom vừa dứt, họ lại chạy ra mặt đường. Có những hố bom còn nóng đất, nhưng họ vẫn cúi xuống san lấp, bởi phía sau còn có những đoàn xe đang chờ đi qua.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom dữ dội trút xuống Ngã ba Đồng Lộc. Mười gái thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ dưới một căn hầm nhỏ. Một quả bom đã đánh trúng nơi họ trú ẩn. Cả mười gái đều hy sinh. Người trẻ nhất mới 17 tuổi. Những người còn lại phần lớn chỉ khoảng đôi mươi. Họ đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, khi phía trước vẫn còn cả một cuộc đời chưa kịp sống. lẽ họ từng những ước rất bình thường: một ngày trở về quê, được gặp lại cha mẹ, được mặc một chiếc áo đẹp, được yêu thương và xây dựng một gia đình. Nhưng chiến tranh đã không cho họ hội. Sau ngày ấy, con đường vẫn phải được tiếp tục. Những người đồng đội của họ lại bước ra mặt đường, tiếp tục san lấp những hố bom. Những đoàn xe vẫn đi qua Ngã ba Đồng Lộc, mang theo lương thực, vũ khí và niềm hy vọng từ hậu phương ra tiền tuyến.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Nhưng mười cô gái thì không bao giờ trở về nữa. Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành một địa danh lịch sử. Nơi từng ngập trong khói bom giờ có cây xanh, có hoa và những nén hương được thắp lên để tưởng nhớ những người đã nằm lại.

Đôi khi, lịch sử không cần những câu chuyện quá lớn lao. Chỉ cần biết rằng có mười cô gái, tuổi đời còn rất trẻ, đã từng đứng giữa một con đường đầy bom đạn và làm công việc của mình cho đến giây phút cuối cùng. Họ đã gửi lại tuổi hai mươi ở Đồng Lộc. Để những đoàn xe được đi tiếp. Để những người phía trước thêm một chuyến hàng.

Và để nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta có thể bước đi trên những con đường không còn tiếng bom. Mười gái năm ấy không thể nhìn thấy ngày hòa bình. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên ngày bình yên mà chúng ta đang sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn