Ngã ba Đồng Lộc - Mười đóa hoa bất tử
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một bản hùng ca hào hùng, bất tận những chiến công oanh liệt của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Trong bản trường ca ấy, có những câu chuyện vĩ đại, những con người tuy nhỏ bé nhưng đã làm nên kỳ tích.
Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy hàng nghìn chiến sĩ, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và người dân địa phương đã không quản hiểm nguy luôn bám trụ làm nhiệm vụ để bảo đảm thông tuyến cho xe đi qua, tất cả vì tiền tuyến thân yêu, vì miền Nam ruột thịt. Mệnh lệnh từ trái tim của tất cả các chiến sĩ Ngã ba Đồng Lộc thời đó là: “Máu có thể ngừng chảy, tim có thể ngừng đập nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc”. Tiêu biểu là 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội 55 đã tình nguyện vào tuyến lửa, làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm thông đường cho xe ra tiền tuyến. Dù cho bom đạn kề cận, hiểm nguy rình rập từng giờ, từng phút, các chị vẫn kiên cường bám trụ nơi chiến trường ác liệt, giữ vững tinh thần “Sống bám đường, chết kiên cường dọc đường ra trận”.
Ngày 24/7/1968, trong một trận ném bom giữ dội của máy bay Mỹ. Mặt Đường 15A đã nham nhở các hố bom. Nhận lệnh, đúng 12 giờ trưa, 10 cô gái thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng chưa kịp ăn cơm, vội chia nhau nắm mỳ luộc, rồi cầm cuốc xẻng gọi nhau ra mặt đường san lấp hố bom. Dưới mặt đất các chị cứ đào, xúc... bằng bất cứ giá nào để Đường 15A phải được thông suốt cho đoàn xe chi viện đặc biệt cho chiến trường miền Nam đi qua được an toàn trong đêm đó. 16 giờ cùng ngày, đến Lượt ném bom thứ 15, một tốp máy bay Mỹ lao tới trút bom dữ dội, nhằm thẳng mục tiêu nơi các chị đang làm đường phía dưới. Mười cô gái đã cùng nhau lánh tạm vào một căn hầm gần nhất bên đường, đợi cho máy bay đi qua sẽ ra làm tiếp cung đường còn lại. Bỗng một loạt bom rơi, đánh sập hầm… và tất cả bị vùi lấp…
Các chị đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người lớn nhất là Võ Thị Tần 24 tuổi, người nhỏ nhất là Nguyễn Thị Xuân 17 tuổi. Càng cảm động hơn nữa khi đến ngày thứ 3 đồng đội mới tìm thấy thi thể của chị Hồ Thị Cúc trên đồi Trọ Voi trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh là cái cuốc, 10 đầu ngón tay bị ứa máu. Họ là những đóa hoa tuổi xuân đã hóa thành bất tử, hóa thân vào lòng đất để Tổ quốc nở hoa độc lập hôm nay.
Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi trận tuyến, nhưng sự hi sinh của các chị không hề nhỏ bé. Trái lại, đó là minh chứng hùng hồn cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Các chị là hình ảnh cao đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam thời chiến dũng cảm, kiên trung, đầy trách nhiệm và chan chứa tình yêu quê hương. Sự hy sinh của các chị là bản anh hùng ca bất tử, là lời nhắc nhở thiêng liêng về giá trị của hòa bình và lòng yêu nước. Tên tuổi của các chị mãi mãi khắc ghi trong trái tim của muôn triệu người dân Việt Nam, là nguồn động lực thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, biết cống hiến và trân trọng những giá trị đã được đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Kỷ niệm 58 năm ngày 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã anh dũng hi sinh và ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, bày tỏ lòng biết ơn, tri ân sự cống hiến, hy sinh và đóng góp to lớn của cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang, các tầng lớp nhân dân trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; với đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa”, chúng ta thành kính trước anh linh các anh hùng liệt sỹ, các thương binh, bệnh binh, các mẹ Việt Nam anh hùng, các cựu chiến binh, những người đã cống hiến và hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Họ không chỉ sống mãi trong lịch sử dân tộc, mà còn sống mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam yêu nước.



