NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NƠI TUỔI XUÂN HÓA THÀNH BẤT TỬ
Có những câu chuyện lịch sử không cần phải học thuộc lòng, bởi chỉ cần đọc một lần thôi cũng đủ khiến người ta lặng đi. Với tôi, câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc là một câu chuyện như thế – giản dị, đau xót nhưng vô cùng cao đẹp.
Ngã ba Đồng Lộc từng là “tọa độ lửa” trên tuyến đường Trường Sơn huyết mạch. Bom đạn trút xuống nơi đây không kể ngày đêm, với mục tiêu cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, mười cô gái tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi bốn đã tình nguyện bám trụ, ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt.
Họ cũng từng là những cô gái rất trẻ, có những ước mơ rất đời thường: được sống gần gia đình, được yêu thương, được mơ về một tương lai yên bình sau chiến tranh. Nhưng khi đất nước cần, họ chọn đặt Tổ quốc lên trên tuổi xuân của mình. Giữa tiếng bom gào thét, các cô vẫn lạc quan, vẫn tin rằng con đường mình đang giữ chính là con đường dẫn tới ngày hòa bình.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một loạt bom trút xuống Ngã ba Đồng Lộc. Khi khói bom tan đi, cả mười cô gái đã mãi mãi nằm lại trong lòng đất. Họ ra đi khi công việc còn dang dở, khi tuổi xuân chưa kịp nở rộ, để đổi lấy sự sống cho biết bao đoàn xe ra tiền tuyến.
Điều khiến sự hy sinh ấy trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở sự mất mát, mà ở ý nghĩa của nó. Mười cô gái Đồng Lộc đã biến tuổi trẻ của mình thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần trách nhiệm và sự dấn thân không toan tính.
Hôm nay, khi đứng trước Ngã ba Đồng Lộc yên bình, khó có thể tưởng tượng nơi đây từng là điểm nóng của chiến tranh. Nhưng chính sự bình yên ấy là câu trả lời rõ ràng nhất cho giá trị của những hy sinh năm xưa. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng ta: hòa bình không tự nhiên mà có, và tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống vì điều lớn lao hơn bản thân mình.



