NGÃ BA ĐỒNG LỘC – TẬP 2: NHỮNG CÔ GÁI TUỔI ĐÔI MƯƠI
Giữa bom đạn Đồng Lộc, họ vẫn là những cô gái tuổi đôi mươi với những ước mơ rất đỗi bình thường. Người nhớ mẹ, người nhớ quê, người mong ngày trở về. Nhưng chiến tranh đã đưa họ đến một nơi mà mỗi ngày làm nhiệm vụ đều có thể là ngày cuối cùng. Tập 2 kể về cuộc sống, tình đồng đội và những khoảnh khắc đời thường của Tiểu đội 4 – những cô gái sau này trở thành biểu tượng bất tử của Ngã ba Đồng Lộc.

Buổi sáng ở Đồng Lộc bắt đầu rất sớm.
Khi màn sương còn chưa tan hết trên những triền đồi, tiếng bước chân đã vang lên trên con đường đất.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Những cô gái trong Tiểu đội 4 chuẩn bị cuốc, xẻng và dụng cụ làm đường.
Có người buộc lại mái tóc.
Có người chỉnh lại chiếc khăn trên đầu.
Có người vừa đi vừa nói chuyện với đồng đội.
Những tiếng cười trong trẻo vang lên giữa một vùng đất vốn đã quá quen với tiếng bom.
Nếu chỉ nhìn từ xa, khó ai nghĩ những cô gái ấy đang sống giữa một trong những nơi nguy hiểm nhất của chiến trường.
Họ còn trẻ.
Rất trẻ.
Có người chỉ mới mười bảy tuổi.
Có người vừa bước qua tuổi đôi mươi.
Tuổi của họ đáng lẽ là những ngày đến trường, những buổi chiều đi trên con đường làng, những câu chuyện về tương lai.
Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của họ gắn với cuốc, xẻng và những hố bom.
Công việc của họ là giữ cho con đường không bị đứt.
Mỗi khi máy bay địch đánh phá, đất đá bị tung lên.
Những hố bom xuất hiện giữa đường.
Đoàn xe phải dừng lại.
Và ngay khi tiếng bom vừa dứt, những cô gái lại lao ra.
Không ai bảo ai.
Họ chia nhau công việc.
Người xúc đất.
Người vận chuyển đất đá.
Người san mặt đường.
Người quan sát trên cao.
Có những hôm, chỉ trong một thời gian ngắn, cả con đường lại được khôi phục.
Những chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Và các cô gái lại trở về vị trí của mình.
Công việc cứ lặp đi lặp lại như thế.
Bom đánh.
Đường hỏng.
Họ sửa.
Xe đi.
Rồi bom lại đánh.
Nhưng giữa những vòng lặp khắc nghiệt ấy, cuộc sống của họ vẫn có những phút giây rất bình thường.
Một buổi trưa, sau giờ làm việc, các cô gái ngồi bên nhau dưới bóng cây.
Một người lấy trong túi ra một lá thư.
Cô cẩn thận mở nó.
Đó là thư từ quê nhà.
Mọi người xúm lại.
“Nhà cậu có khỏe không?”
“Ở quê mùa này chắc đang vào vụ rồi nhỉ?”
“Không biết mẹ tớ có nhận được thư chưa…”
Những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau.
Họ kể về quê mình.
Kể về những người thân đang chờ đợi.
Kể về những ngày sau chiến tranh.
Có người nói:
“Bao giờ hòa bình, tớ sẽ về quê.”
Một người khác cười:
“Tớ sẽ trồng một vườn hoa thật lớn.”
Cả nhóm cười theo.
Những ước mơ ấy thật nhỏ bé.
Nhưng trong chiến tranh, một cuộc sống bình thường lại trở thành điều xa xỉ.
Chiều hôm đó, một chiếc xe đi qua.
Người lái xe thò đầu ra khỏi cửa sổ, vẫy tay về phía các cô gái.
Một cô gái cũng đưa tay vẫy lại.
Chiếc xe đi xa dần.
Con đường lại trở nên yên tĩnh.
Nhưng sự yên tĩnh ở Đồng Lộc chưa bao giờ kéo dài.
Từ phía xa, một tiếng động cơ bắt đầu vọng lại.
Các cô gái nhìn lên bầu trời.
Nụ cười vừa rồi biến mất.
Mọi người nhanh chóng đứng dậy.
“Máy bay!”
Tiếng báo động vang lên.
Tất cả chạy về vị trí trú ẩn.
Một tiếng nổ vang lên.
Rồi tiếng thứ hai.
Mặt đất rung chuyển.
Khói bụi phủ kín con đường.
Một lúc sau, tiếng máy bay xa dần.
Các cô gái bước ra.
Họ nhìn về phía con đường.
Một hố bom mới xuất hiện.
Không ai nói gì.
Một cô gái cầm lấy chiếc xẻng.
Người bên cạnh cũng cầm lấy dụng cụ.
Rồi tất cả cùng bước ra.
Họ lại bắt đầu san đường.
Bởi phía sau họ vẫn còn những đoàn xe đang chờ.
Và phía trước vẫn là tiền tuyến.
Có lẽ điều khiến họ mạnh mẽ không phải vì họ không biết sợ.
Mà bởi vì họ biết mình đang làm điều gì.
Họ biết phía bên kia con đường là những người lính đang chờ lương thực, đạn dược và những chuyến xe tiếp tế.
Vì thế, mỗi lần đứng trước một hố bom, họ lại tự nhủ:
“Đường còn hỏng thì phải sửa. Xe còn chờ thì phải thông đường.”
Ngày qua ngày.
Tháng qua tháng.
Những cô gái ấy lớn lên giữa chiến tranh.
Họ trở thành chị em của nhau.
Cùng làm việc.
Cùng ăn.
Cùng ngủ.
Cùng chia sẻ những lá thư từ quê nhà.
Và cũng cùng chia sẻ nỗi sợ mà không ai muốn nói thành lời.
Đêm xuống.
Đồng Lộc chìm vào bóng tối.
Một vài ánh đèn nhỏ le lói trong lán.
Các cô gái nằm cạnh nhau.
Có người đã ngủ.
Có người vẫn còn thức.
Ngoài kia, con đường vẫn im lặng.
Một cô gái khẽ nói:
“Sau này hòa bình, chúng mình sẽ cùng về quê nhé.”
Không ai trả lời ngay.
Rồi một tiếng cười rất khẽ vang lên.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng “ừ” giản dị.
Nhưng đó là lời hẹn của những người bạn trẻ.
Họ không biết tương lai sẽ thế nào.
Họ chỉ biết ngày mai vẫn phải làm nhiệm vụ.
Và ngày mai…
Họ vẫn sẽ cùng nhau đứng trên con đường Đồng Lộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



