NGÃ BA ĐỒNG LỘC – TẬP 6: 16 GIỜ NGÀY 24 THÁNG 7
Ngày 24 tháng 7 năm 1968. Đồng Lộc vẫn chìm trong những đợt bom dữ dội. Sau nhiều lần máy bay đánh phá, Tiểu đội 4 được lệnh ra trọng điểm để san lấp hố bom, sửa đường và củng cố hầm trú ẩn. Mười cô gái bước ra mặt đường như bao ngày trước. Họ vẫn làm việc. Vẫn trò chuyện. Vẫn tin rằng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ sẽ trở về. Nhưng lúc 16 giờ hôm ấy, một quả bom đã khiến thời gian ở Đồng Lộc dừng lại.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968.
Một ngày hè nóng bỏng.
Ngay từ sáng sớm, Đồng Lộc đã không yên.
Tiếng máy bay liên tục vọng trên bầu trời.
Bom rơi xuống những tuyến đường.
Khói bụi bao phủ cả vùng đất.
Những đoàn xe phải chờ đợi.
Con đường lại bị phá.
Những người làm nhiệm vụ lại phải sửa.
Ở nơi ấy, không có ngày nào thật sự bình yên.
Và ngày 24 tháng 7 cũng bắt đầu như thế.
Buổi chiều.
Sau những đợt đánh phá, Tiểu đội 4 nhận nhiệm vụ ra trọng điểm.
Công việc vẫn như mọi ngày:
San lấp hố bom.
Sửa chữa mặt đường.
Củng cố hầm trú ẩn.
Khơi sâu rãnh thoát nước.
Địa điểm cách Ngã ba Đồng Lộc hơn 300 mét về phía Nam.
Mười cô gái chuẩn bị dụng cụ.
Cuốc.
Xẻng.
Quang gánh.
Tất cả đã quá quen thuộc với họ.
Võ Thị Tần kiểm tra lại đội hình.
Mọi người đã sẵn sàng.
“Đi thôi các em.”
Mười cô gái bước ra.
Không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng họ cùng nhau bước trên con đường ấy.
Khoảng 16 giờ.
Mười cô gái nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Người đào.
Người xúc.
Người chuyển đất.
Người san mặt đường.
Họ làm việc khẩn trương.
Bởi phía sau vẫn còn những đoàn xe đang chờ.
Một cô gái vừa làm vừa nói điều gì đó.
Người bên cạnh bật cười.
Giữa chiến trường, tiếng cười của những cô gái trẻ vẫn vang lên.
Họ vẫn là những con người bình thường.
Vẫn biết mệt.
Biết nóng.
Biết sợ.
Biết nhớ nhà.
Nhưng họ cũng biết rằng công việc của mình rất quan trọng.
Con đường phải thông.
Bỗng nhiên...
Một tiếng động cơ vọng lại từ phía xa.
Mọi người ngẩng lên.
Máy bay.
Một tốp máy bay phản lực vượt qua khu vực trọng điểm.
Các cô gái lập tức tìm chỗ tránh.
Họ nép mình vào khu vực hố bom cũ.
Tiếng máy bay dần xa.
Không gian trở lại im lặng.
Một vài giây.
Rồi thêm vài giây nữa.
Mọi người nhìn nhau.
Có lẽ họ nghĩ rằng đợt nguy hiểm đã qua.
Và rồi...
Họ lại đứng dậy.
Lại bước ra mặt đường.
Lại cầm cuốc.
Lại cầm xẻng.
Lại tiếp tục công việc còn dang dở.
Không ai biết...
Tốp máy bay vừa đi qua vẫn chưa thực sự kết thúc.
Một tốp máy bay quay lại.
Lần này...
Không có thời gian để chuẩn bị.
Một loạt bom được thả xuống.
Tiếng nổ xé toạc không gian.
Đất đá tung lên.
Khói bom phủ kín mặt đường.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.
Rồi...
Im lặng.
Một sự im lặng đáng sợ.
Những người ở gần đó lập tức chạy về phía hiện trường.
Đồng đội gọi tên từng người.
“Chị Tần!”
“Cúc ơi!”
“Nhỏ ơi!”
“Hường!”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có khói bụi.
Một hố bom sâu hoắm nằm giữa mặt đất.
Những chiếc cuốc.
Những chiếc xẻng.
Những dụng cụ làm đường văng ra xung quanh.
Nhưng mười cô gái...
không còn trở lại.
Tin dữ lan ra.
Không ai muốn tin.
Những người đồng đội tiếp tục đào bới.
Tìm kiếm.
Gọi tên.
Họ hy vọng nghe thấy một tiếng trả lời.
Một tiếng động.
Bất cứ dấu hiệu nào.
Nhưng sự thật quá đau đớn.
Mười cô gái của Tiểu đội 4 đã hy sinh.
Võ Thị Tần.
Hồ Thị Cúc.
Nguyễn Thị Nhỏ.
Dương Thị Xuân.
Võ Thị Hợi.
Nguyễn Thị Xuân.
Hà Thị Xanh.
Trần Thị Hường.
Trần Thị Rạng.
Võ Thị Hà.
Mười cái tên.
Mười cuộc đời.
Mười tuổi trẻ.
Và một lời hẹn trở về...
mãi mãi không thành.
Danh sách 10 nữ thanh niên xung phong và thời điểm hy sinh ngày 24/7/1968 được các nguồn chính thức của Hà Tĩnh và Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ghi nhận.
Đêm hôm ấy...
Đồng Lộc không ngủ.
Những người đồng đội vẫn tiếp tục tìm kiếm.
Đất đá được đào lên từng chút.
Những đôi tay vốn đã chai sần vì cuốc xẻng lại tiếp tục đào.
Không ai muốn bỏ cuộc.
Bởi họ muốn đưa đồng đội trở về.
Đưa những cô gái đã cùng mình chiến đấu trở về với đội hình.
Trở về với những người thân đang chờ đợi.
Có lẽ ở một nơi rất xa Đồng Lộc...
Có những người mẹ vẫn đang chờ.
Có những người cha vẫn nghĩ con mình sẽ trở về.
Có những người thân chưa biết rằng...
từ chiều hôm ấy,
một chiếc ghế trong căn nhà quê sẽ mãi mãi bỏ trống.
Một cánh cửa sẽ mãi chờ người không trở lại.
Một lời hẹn sẽ mãi nằm lại trong năm 1968.
Đêm càng sâu.
Khói bom dần tan.
Nhưng câu chuyện của mười cô gái...
mới chỉ bắt đầu.
Bởi họ có thể đã nằm lại ở Đồng Lộc.
Nhưng tên tuổi của họ...
sẽ không nằm lại trong lòng đất.
Nó sẽ đi cùng con đường.
Đi cùng những chuyến xe.
Đi cùng những người đã sống.
Và đi cùng những thế hệ chưa từng gặp họ.
16 giờ ngày 24 tháng 7 năm 1968.
Một khoảnh khắc.
Mười cô gái.
Một con đường.
Và một huyền thoại được viết bằng tuổi xuân.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



