Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngã ba Đồng Lộc – Tọa độ lửa của tuổi hai mươi

Ngã ba Đồng Lộc nằm trên đường mòn Hồ Chí Minh xuyên qua dãy Trường Sơn, thuộc xã Đồng Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Đây là giao điểm của quốc lộ 15A và tỉnh lộ 2 – một vị trí có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong Chiến tranh Việt Nam. Chính vì vai trò chiến lược đó, Ngã ba Đồng Lộc trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Hoa Kỳ nhằm cắt đứt tuyến vận chuyển chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, nơi đây được gọi là một “tọa độ lửa” – nơi bom đạn trút

Thái Nguyên20/05/2026Vũ Ngọc Ngà, K20 – Logistics & QLCCƯ A (Trường đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt. Bom Mỹ đánh phá Ngã ba Đồng Lộc ngày đêm không ngơi nghỉ, có ngày hàng trăm quả bom trút xuống khu vực này. Mặt đất bị xé toạc bởi những hố bom chồng lên hố bom, cây cối cháy trụi, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi khói thuốc súng. Thế nhưng, giữa tọa độ lửa ấy, vẫn có những con người bám trụ kiên cường, ngày đêm sửa đường, san lấp hố bom để giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn.

Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội 55 Thanh niên xung phong là một trong những lực lượng trực tiếp làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc. Tiểu đội gồm mười cô gái trẻ, tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi bốn, nhưng đều mang trong mình tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường. Tiểu đội trưởng là Võ Thị Tần, 24 tuổi – người chị cả điềm đạm, chín chắn và luôn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Bên cạnh chị là Hồ Thị Cúc, 24 tuổi – tiểu đội phó, người luôn bình tĩnh động viên mọi người mỗi khi bom nổ dữ dội.

Cùng trong tiểu đội còn có Nguyễn Thị Nhỏ (24 tuổi), ít nói nhưng cần mẫn; Dương Thị Xuân (21 tuổi), trẻ trung, vui vẻ; Võ Thị Hợi (20 tuổi) và Nguyễn Thị Xuân (20 tuổi), hai cô gái thân thiết, thường cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường; Hà Thị Xanh (19 tuổi), đảm nhiệm việc nấu ăn cho cả đội; Trần Thị Hường (19 tuổi), hay kể chuyện để xua tan mệt mỏi; Trần Thị Rạng (18 tuổi) và Võ Thị Hà (17 tuổi) – hai cô em út nhỏ tuổi nhất nhưng luôn xung phong nhận phần việc nặng nhọc. Dù tuổi tác và tính cách khác nhau, họ cùng chung một nhiệm vụ: giữ cho con đường ở tọa độ lửa này luôn thông suốt.

Công việc hằng ngày của các cô là san lấp hố bom, phá đá, đắp đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Mỗi khi bom vừa ngớt, chưa kịp nghỉ ngơi, các cô lại nhanh chóng cầm cuốc, xẻng lao ra mặt đường. Có những ngày, bom rơi liên tiếp khiến mặt đất rung chuyển, nhưng khi tiếng nổ vừa dứt, bóng dáng các cô lại xuất hiện giữa khói bụi mịt mù. Bữa cơm của tiểu đội thường rất vội vàng, chỉ là nắm cơm độn sắn, ăn ngay bên hầm trú ẩn, nhưng tiếng cười vẫn vang lên để tiếp thêm tinh thần cho nhau.

Trong những giờ phút hiếm hoi yên tĩnh giữa tọa độ lửa, các cô thường ngồi quây quần bên nhau, kể về gia đình, quê hương và những ước mơ sau chiến tranh. Có người mong ngày trở về phụ giúp cha mẹ, có người hy vọng được tiếp tục học tập, có người chỉ ước một cuộc sống bình yên không còn tiếng bom rơi. Những ước mơ giản dị ấy trở thành động lực để họ vượt qua sợ hãi, tiếp tục bám trụ nơi hiểm nguy.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc tiếp tục hứng chịu một trận bom dữ dội. Tiểu đội 4 vừa hoàn thành việc san lấp một hố bom lớn để kịp thông đường cho xe qua. Ánh nắng cuối ngày vẫn còn hắt xuống con đường đầy đất đá. Chị Võ Thị Tần nhìn các em trong tiểu đội, giọng dứt khoát nhưng ấm áp: “Cố gắng thêm một chút nữa thôi, đường thông là xe qua được.”

Không lâu sau đó, tiếng máy bay lại gầm rú trên bầu trời. Mười cô gái nhanh chóng chạy về phía hầm trú ẩn gần nhất. Tuy nhiên, một loạt bom bất ngờ trút xuống ngay khu vực các cô vừa làm việc. Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá văng tung tóe, tất cả chìm trong khói bụi và im lặng. Tọa độ lửa Ngã ba Đồng Lộc lại bị bom đạn cày xới thêm một lần nữa, và lần này, mười cô gái của tiểu đội 4 đã mãi mãi nằm lại nơi đây.

Sau trận bom, đồng đội và người dân địa phương khẩn trương tìm kiếm. Ba ngày sau, thi thể chị Hồ Thị Cúc được tìm thấy trên đồi Trọ Voi, trong tư thế ngồi, đầu đội nón, tay vẫn cầm cuốc – hình ảnh khiến ai chứng kiến cũng không khỏi nghẹn ngào. Sự hy sinh của mười cô gái thanh niên xung phong đã để lại nỗi đau lớn, nhưng cũng trở thành biểu tượng bất diệt về tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.

Chiến tranh đã lùi xa, Ngã ba Đồng Lộc hôm nay trở thành khu di tích lịch sử, nơi tưởng niệm mười cô gái thanh niên xung phong đã hy sinh tại tọa độ lửa năm xưa. Con đường từng ngập bom đạn nay đã yên bình, nhưng câu chuyện về sự hy sinh của họ vẫn còn vang vọng, nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình và sự đánh đổi lớn lao để có được cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn