“Ngã Ba Không Tên” - NĐC
Lê Văn Thành, cựu thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn trong Đường Trường Sơn. Năm đó tôi 18 tuổi, nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại một ngã ba không có tên trên bản đồ. Chỉ biết nơi đó là “tọa độ lửa”.
Lê Văn Thành, cựu thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn trong Đường Trường Sơn.
Năm đó tôi 18 tuổi, nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại một ngã ba không có tên trên bản đồ. Chỉ biết nơi đó là “tọa độ lửa”.
Ngày làm đường, đêm tránh bom. Có hôm vừa cuốc xong một đoạn thì bom lại rơi, đất đá tung lên, mọi thứ lại trở về như cũ.
Một chị trong đội nói:
“Đường chưa thông thì mình chưa được nghỉ.”
Chúng tôi làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng cuốc xẻng và tiếng máy bay xa gần.
Có một lần, một đồng đội của tôi ngã xuống khi đang lấp hố bom. Không ai kịp khóc, chỉ lặng lẽ thay nhau làm tiếp công việc.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi trở lại nơi ấy. Con đường đã thành đường nhựa, xe chạy êm. Nhưng tôi biết, dưới lớp đất ấy là tuổi trẻ của chúng tôi – những người đã đi qua thời hoa lửa không trở về nguyên vẹn.


