Ngã xuống trước giờ toàn thắng
Chiến tranh kết thúc, người lính trở về với đời thường, nhưng hồi ức của họ về đồng đội đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhớ về đồng đội đã ngã xuống trên đường phố Sài Gòn trước giờ toàn thắng, người lính tăng-thiết giáp hôm nay vẫn nhớ như in tên và cách mà đồng đội mình ngã xuống. Đó là anh Nguyễn Xuân Trường chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 273, khi chỉ huy xe tăng của mình vọt lên dẫn đầu đội hình đại đội, anh mở cửa, nhô mình ra ngoài tháp pháo vẫy tay ra hiệu cho trung đội 1 khẩn trương tiến lên thì bị trúng đạn hi sinh. Hay như anh Ngô Văn Nhỡ, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Xe tăng 203 hi sinh khi nhô người ra cửa tháp pháo quan sát, hay như chiếc xe tăng K63-85 số hiệu 707 của Lữ đoàn 203 đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và hy sinh đến người chiến sĩ xe tăng cuối cùng khi đánh chiếm căn cứ Thủ Đức (trường Cây Mai) trong ngày 30/4/1975... Các anh cùng với triệu triệu thanh niên khác đã mãi mãi nằm xuống vì độc lập dân tộc, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì lý tưởng cao đẹp.
Viết về chuyện của những chiến sĩ lái xe tăng trong mùa xuân đại thắng của 42 năm trước như một nén tâm nhang thành kính tri ân các anh - những người lính đã ngã xuống hoặc phải bỏ lại một phần cơ thể của mình trên chiến trường, hay những người đã cống hiến cả tuổi xuân cho dân tộc, vì độc lập – tự do của Tổ quốc, quê hương.



