Ngày 19-7-1947 – phá kho nuôi kháng chiến
Năm 1947, vùng đất Lộc Ninh – Suối Ông Hùng bước vào những tháng ngày vô cùng khắc nghiệt. Sau khi câu kết với lực lượng Cao Đài, thực dân Pháp tăng cường các cuộc càn quét quy mô lớn vào căn cứ Dương Minh Châu. Trên địa bàn, chúng ra sức thực hiện chính sách tàn bạo, đốt phá nhà cửa, cướp bóc lương thực, gom dân về vùng kiểm soát nhằm cô lập lực lượng cách mạng.
Những cánh rừng từng là nơi che chở nay trở nên ngột ngạt bởi tiếng giày đinh và tiếng súng. Cuộc sống của người dân ngày càng khó khăn. Ruộng rẫy bị phá, lúa gạo thiếu hụt, nhiều gia đình phải sống lay lắt qua ngày. Nhưng trong hoàn cảnh đó, người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không rời bỏ vùng căn cứ. Họ vẫn bám đất, bám rừng, âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Trong những ngày gian khó ấy, nhu cầu lương thực trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Không chỉ người dân thiếu ăn mà lực lượng kháng chiến cũng đứng trước nguy cơ thiếu nguồn tiếp tế. Nếu không có lương thực, không thể duy trì lực lượng, không thể tiếp tục chiến đấu.
Giữa lúc đó, một quyết định táo bạo được hình thành.
Ngày 19-7-1947, nhân dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng đã cùng với công nhân đồn điền cao su Bến Củi tổ chức phá kho lương thực của địch, lấy gạo và thực phẩm cung cấp cho lực lượng kháng chiến và người dân trong vùng.
Đó không phải là một hành động tự phát, mà là kết quả của sự đoàn kết giữa nhân dân địa phương và công nhân đồn điền – những người cùng chung cảnh bị áp bức, bóc lột. Khi thời cơ đến, họ đã không ngần ngại đứng lên, biến kho lương của địch thành nguồn sống cho mình và cho cách mạng.
Hình ảnh những người dân chân đất, những công nhân lao động tay không hoặc chỉ với công cụ thô sơ nhưng dám đối mặt với kẻ thù để giành lại lương thực đã nói lên tất cả. Họ không chỉ đấu tranh để tồn tại, mà còn chiến đấu để bảo vệ lực lượng kháng chiến, bảo vệ căn cứ.
Sau sự kiện đó, lương thực được bổ sung kịp thời. Những gùi gạo được chuyển vào rừng, những bữa cơm được chia sẻ giữa bộ đội và nhân dân. Cuộc sống vẫn còn khó khăn, nhưng niềm tin thì được củng cố.
Quan trọng hơn, sự kiện phá kho đã tạo nên một khí thế mới. Nhân dân nhận ra rằng họ không chỉ là hậu phương mà còn là lực lượng trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh. Sự gắn bó giữa công nhân đồn điền và người dân địa phương càng thêm chặt chẽ, tạo thành một khối đoàn kết vững chắc trong kháng chiến.
Trong bối cảnh bị địch đàn áp, việc dám đứng lên phá kho không chỉ là để giành lại cái ăn, mà còn là hành động thể hiện ý chí không khuất phục. Đó là sự lựa chọn rõ ràng: đứng về phía cách mạng, đứng về phía độc lập của dân tộc.
Sự kiện ngày 19-7-1947 đã trở thành một dấu mốc đáng nhớ trong lịch sử địa phương. Nó phản ánh đúng tinh thần của những năm tháng “hoa lửa”, khi mỗi người dân, dù là nông dân hay công nhân, đều sẵn sàng góp phần của mình vào cuộc kháng chiến.
Giữa gian khổ và hiểm nguy, họ đã chọn hành động.
Và chính những hành động ấy đã góp phần giữ vững căn cứ, nuôi dưỡng lực lượng, để cuộc kháng chiến tiếp tục đi đến thắng lợi.


