Bài viết

Ngày 22/12/1977

Cuối tháng 11/1977, trời đã đổ lạnh, tạm dừng 3 tháng huấn luyện Tân binh, tạm biệt mốt hai mốt, tạm biệt lăn Lê bò toài, Đại đội hành quân lên thị trấn Chợ Rã, sau 3 ngày hành quân đơn vị đến Bản Hon xã Bành Trạch hạ trại, C bộ, các A trọ nhà dân và hàng ngày toàn đơn vị đi 3 km sang Thị trấn Chợ Rã cuốc đất, trang nền, chặt cây, cắt tranh, thu rơm để làm doanh trại. Lần đầu tiên trong đời các anh lính trẻ tuy chưa quen với công việc nhưng sau nửa tháng các khu nhà C bộ, kho, nhà bếp, các A đã

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng 11/1977, trời đã đổ lạnh, tạm dừng 3 tháng huấn luyện Tân binh, tạm biệt mốt hai mốt, tạm biệt lăn Lê bò toài, Đại đội hành quân lên thị trấn Chợ Rã, sau 3 ngày hành quân đơn vị đến Bản Hon xã Bành Trạch hạ trại,

C bộ, các A trọ nhà dân và hàng ngày toàn đơn vị đi 3 km sang Thị trấn Chợ Rã cuốc đất, trang nền, chặt cây, cắt tranh, thu rơm để làm doanh trại. Lần đầu tiên trong đời các anh lính trẻ tuy chưa quen với công việc nhưng sau nửa tháng các khu nhà C bộ, kho, nhà bếp, các A đã lợp và các sạp nằm đã hoàn thành…

Có chỗ che mưa, nắng đơn vị hành quân chuyển đến doanh trại vừa ở vừa hoàn thiện doanh trại… đầu tháng 12 đơn vị thực hiện nhiệm vụ sửa ngầm Sông Năng, tuy mệt nhưng lính ta cũng tranh thủ ra bát phố thị trấn Chợ Rã, mua thuốc lá quận và ngắm các bóng hồng là những việc ưu tiên…

Doanh trại ngày càng khang trang, rồi niềm vui lớn đã đến: Trên vai của các lính trẻ như nặng thêm, 110% được thăng quân hàm Binh Nhất, ai cũng vui và túi tiền thêm rủng rỉnh… và tự nhiên trên sân nhà bếp xuất hiện hai ông bò to tổ bố, một đàn lợn móng cái tranh nhau ủi đất, trời hửng nắng, loa kim của trung đoàn bộ phát bài của hanh Hoa Người đi xây hồ kẻ gỗ, không khí như tưng bừng và tự nhiên 22/12/1977 đến sao nó hoành tráng, vĩ đại như thế……

Kỷ niệm 22/12/1977, Tết người lính đầu tiên, mãi mãi không quên

*

4 giờ 30 phút ngày 22/12/1977, trong ca gác cuối đêm, tôi đang ngồi ôm súng và ngủ gà ngủ gật, bỗng có tiếng lợn kêu thảm thiết… và chợt nhớ hôm nay là ngày 22/12 nên được nghỉ. Tôi liền vào nhà A thì đã thấy mọi người đã tỉnh dậy và đang làm công tác vệ sinh cá nhân, nhìn qua thấy nội vụ gọn gàng, chăn màn gấp vuông đét…

5 giờ hết ca, tôi về làm vệ sinh cá nhân và chọn bộ quần áo mới hơn(nhập ngũ có 2 bộ, trải qua 3 tháng huấn luyện, lao động nên đã sờn chỉ và bạc màu). Rồi đun nước sôi đổ vào cạp lồng để là quần áo phẳng phiu, chuẩn bị ăn sáng và sẵn sàng cho buổi bát phố… tự nhiên trong lòng háo hức, bồn chồn…

Rồi cũng đến giờ G, lính ta vui vẻ đi chơi Tết, ra đến khu bãi bằng thị trấn Chợ Rã, vào chơi nhà bạn Nhoi một lúc rồi cùng Nhoi đi mua thuốc lá sợi, đường hẹp hai người đi sát, tay vô tình chạm nhau, người trai 18, 2 tuổi thấy mặt nóng bừng, cảm giác mới lạ, khó tả… rồi cũng đến lúc phải chia tay về đơn vị

Cả ngày hôm đó lính ta liên hoan, cơm không độn, 2 bát B52, thịt lợn, thịt bò, đúng là vui như tết.

Tối hái hoa dân chủ, lần đầu tiên tham dự mới biết trong đại đội có rất nhiều nhân tài, người hát hay, đàn giỏi… và ai cũng có 1 bông hoa…

đến lượt bông hoa của tôi: đồng chí hát 1 bài, Ay gio chết tôi rồi, tôi chưa bao giờ hát, nên xin thay đổi bằng biểu diễn 16 động tác võ tay không, nhưng mọi người không chấp nhận và cuối cùng cũng xin hát tặng bài hát:

Ớ…… Pài… pài, moocs tỏa và lồng shis phương, ngườm đán shung tán mỉ… xoong cần, cần pây cỏ ngờ cần pây điếp chứ… Tỷ… dú tran đán khau Shung búng tỏa mý xoong cần… xoong cần điếp… căn!!!

Ơ bầu trời khi sương mù tỏa xuống bốn phương, ở lưng chừng vách đá có hai người, và chỉ ở vách đá ấy có hai người, hai người yêu nhau

Bài vợ chồng A phủ, phiên bản tiếng tày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn