NGÀY 27 THÁNG 12 NĂM 2024 – NGÀY HOẠCH TRẠCH ĐƯỢC GỌI TÊN
Thẩm Thị Giang
Có những ngày không phải là ngày chiến thắng.
Không phải ngày diễn ra một trận đánh.
Nhưng vẫn trở thành một dấu mốc đáng nhớ.
Ngày 27/12/2024 là một ngày như vậy đối với Hoạch Trạch.
Ngày đó, Chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương ban hành quyết định xếp hạng cụm di tích Nghè Hoạch Trạch – bia Văn chỉ Đường An là di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh.
Đối với người dân địa phương, đây không chỉ là một tấm bằng.
Đó là sự ghi nhận chính thức đối với một phần ký ức của quê hương.
Nghè Hoạch Trạch đã có lịch sử từ thời Lý.
Bia Văn chỉ được dựng năm 1844.
Những con người đã sống ở đây qua hàng trăm năm đã bảo vệ, sửa chữa và truyền lại di tích.
Nhưng đến năm 2024, giá trị ấy được đặt trong một khuôn khổ mới: di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh.
Ngày 5/2/2025, tức mùng 8 tháng Giêng năm Ất Tỵ, xã Thái Minh và nhân dân thôn Hoạch Trạch tổ chức lễ đón bằng xếp hạng di tích.
Đó hẳn là một khoảnh khắc xúc động.
Bởi trong ngày ấy, người dân không chỉ nhận một tấm bằng.
Họ nhận lại một phần quá khứ của chính mình.
Một ngôi nghè từng xuống cấp.
Một tấm bia từng chịu mưa nắng.
Một truyền thống từng đứng trước nguy cơ bị lãng quên.
Tất cả được gọi tên.
Được bảo vệ.
Được trao lại cho thế hệ sau.
Có lẽ đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của việc xếp hạng di tích.
Không phải để quá khứ nằm yên.
Mà để quá khứ tiếp tục sống.
Để một đứa trẻ hôm nay có thể đứng trước tấm bia và hỏi:
“Những người này là ai?”
Và rồi người lớn kể cho em nghe.
Khi câu hỏi ấy còn được đặt ra, lịch sử vẫn còn sống.



