Ngày 29 tháng 12 năm 1951
Ngày 29 tháng 12 năm 1951 là một ngày đặc biệt trong cuộc đời Cù Chính Lan. Đó là ngày người chiến sĩ trẻ quê Quỳnh Đôi, Nghệ An tham gia trận đánh đồn Cô Tô trong Chiến dịch Hòa Bình. Trận đánh diễn ra trong những ngày cuối năm. Đối với đơn vị, đó là một nhiệm vụ quan trọng. Đối với Cù Chính Lan, đó lại là những giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Sau nhiều giờ chiến đấu, Cù Chính Lan đã bị thương nhiều lần nhưng vẫn ở lại cùng đồng đội. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, sau khi bị thương nặng lần thứ ba, ông vẫn tiếp tục động viên, chỉ huy và cổ vũ anh em cho đến khi trận đánh kết thúc.

Ngày 29 tháng 12 năm 1951 là một ngày đặc biệt trong cuộc đời Cù Chính Lan.
Đó là ngày người chiến sĩ trẻ quê Quỳnh Đôi, Nghệ An tham gia trận đánh đồn Cô Tô trong Chiến dịch Hòa Bình.
Trận đánh diễn ra trong những ngày cuối năm.
Đối với đơn vị, đó là một nhiệm vụ quan trọng.
Đối với Cù Chính Lan, đó lại là những giờ phút cuối cùng của cuộc đời.
Sau nhiều giờ chiến đấu, Cù Chính Lan đã bị thương nhiều lần nhưng vẫn ở lại cùng đồng đội. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, sau khi bị thương nặng lần thứ ba, ông vẫn tiếp tục động viên, chỉ huy và cổ vũ anh em cho đến khi trận đánh kết thúc.
Một chiến sĩ đến bên anh:
— Anh Lan, cố gắng lên!
Cù Chính Lan vẫn hướng về đồng đội.
— Anh em cứ bình tĩnh. Nhiệm vụ quan trọng nhất.
Đó là những lời được tái hiện theo lối kể chuyện, nhưng phù hợp với hình ảnh Cù Chính Lan được các tư liệu lịch sử ghi nhận: một người chiến sĩ luôn động viên đồng đội trong trận đánh.
Rồi trận đánh kết thúc.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Nhưng người tiểu đội trưởng trẻ tuổi đã không thể trở về cùng đồng đội.
Cù Chính Lan hy sinh ngày 29 tháng 12 năm 1951, khi mới 20 tuổi.
Tin anh hy sinh để lại nỗi đau lớn trong đơn vị.
Những người từng cùng anh hành quân, cùng chia sẻ những ngày gian khổ lặng lẽ tiễn người đồng đội về nơi yên nghỉ.
Không ai muốn tin rằng người chiến sĩ trẻ từng luôn đứng bên họ nay đã mãi mãi nằm lại.
Nhưng chiến tranh là như vậy.
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ chưa kịp trở về thăm gia đình.
Chưa kịp nhìn thấy quê hương trong những ngày hòa bình.
Cù Chính Lan cũng vậy.
Nhưng ngày 29 tháng 12 năm 1951 không chỉ là ngày ghi dấu sự hy sinh của một người lính.
Đó còn là ngày đánh dấu sự kết thúc của một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử.
Sau khi hy sinh, Cù Chính Lan được Nhà nước ghi nhận công lao. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong bảy Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.
Từ đó, ngày 29 tháng 12 trở thành một ngày khiến nhiều người khi nhắc đến Cù Chính Lan đều nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ đã sống và chiến đấu hết mình vì đồng đội, vì nhiệm vụ.
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng câu chuyện về ngày 29 tháng 12 năm 1951 vẫn còn được kể lại.
Bởi mỗi ngày tháng trong lịch sử đều gắn với những con người cụ thể.
Và phía sau một dòng ghi chép ngắn ngủi về ngày hy sinh là cả một tuổi trẻ, một gia đình, một quê hương và những người đồng đội không bao giờ quên.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951 — ngày một người lính trẻ khép lại cuộc đời, nhưng cũng là ngày tên tuổi Cù Chính Lan được ghi sâu hơn vào ký ức của các thế hệ về một người chiến sĩ dũng cảm, trách nhiệm và giàu tình đồng đội.



