Ngày 30 tháng 4 năm 1975 – Giây phút hạnh phúc nhất
Trong cuộc đời mỗi người lính, có những khoảnh khắc sẽ đọng lại mãi mãi. Với ông Đinh Văn San, đó chính là ngày 30 tháng 4 năm 1975. Khi tiếng súng bắt đầu thưa dần và lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, ông cùng các đồng đội tại c3 d12 đã vỡ òa trong niềm hạnh phúc vô biên. Sau bao nhiêu năm chịu đựng bom đạn, hy sinh và mất mát, cuối cùng ngày thống nhất cũng đã đến. Ông San nhớ lại khoảnh khắc ấy, cả thành phố Sài Gòn như bùng nổ trong cờ hoa và nước mắt hạnh phúc của nhân dân. Những người lính trinh sát vốn thường ngày lạnh lùng, quyết đoán giờ đây ôm chầm lấy nhau, khóc như những đứa trẻ. "Hòa bình thật rồi!", tiếng reo hò ấy vang vọng khắp các ngả đường. Đối với người chiến sĩ Yên Mô, hạnh phúc không chỉ là chiến thắng kẻ thù, mà là biết rằng từ nay về sau, sẽ không còn ai phải hy sinh nơi rừng sâu, và mình sắp được trở về gặp lại mẹ già ở xóm Đình. Đó là giây phút ý nghĩa nhất, "đắt giá" nhất trong suốt hành trình binh nghiệp của ông.



