Ngày 30 tháng 4 năm 1975 và giọt nước mắt vỡ ùa ngày toàn thắng
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi loa phát thanh vang lên lời tuyên bố bố hàng vô điều kiện của chính quyền Sài Gòn, cả đơn vị tôi như vỡ ùa trong niềm vui sướng không gì tả nổi. Chúng tôi ôm chồm lấy nhau, khóc nức nở như những đứa trẻ, những giọt nước mắt hòa lẫn với khói súng và bụi đường sau nhiều tháng ngày chiến đấu gian khổ. Tôi xả súng lên trời để ăn mừng, nhưng ngay sau đó lại lặng người đi khi nhìn quanh, bao nhiêu người anh em thân thiết đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của hòa bình. Niềm vui toàn thắng xen lẫn nỗi đau mất mát là một cảm xúc phức tạp và thiêng liêng nhất mà tôi chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời mình.
Đoàn Thanh niên chúng tôi như được sống lại khoảnh khắc lịch sử trọng đại của dân tộc qua lời kể chan chứa cảm xúc của bác Trần Văn Dậu. Ngày 30 tháng 4 không chỉ là mốc son chói lọi trong lịch sử dựng nước và giữ nước, mà đó còn là tích tụ của hàng triệu giọt mồ hôi, xương máu và nước mắt của những người lính như bác Dậu. Giọt nước mắt của bác trong ngày toàn thắng giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai từ "Hòa bình".
Trải qua hơn nửa thế kỷ, giá trị của ngày chiến thắng vẫn vẹn nguyên trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Thế hệ trẻ thôn Trù Ninh hôm nay mãi mãi ghi nhớ và biết ơn sự hy sinh vĩ đại của bác Dậu cùng các thế hệ cha anh, nguyện nỗ lực cống hiến hết sức mình để bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng xương máu.



