Bài viết

NGÀY 30/4 " ĐẶC BIỆT"

Quảng Ngãi24/06/2026ĐOÀN XÃ SƠN TỊNH (Sưu Tầm) (ĐOÀN XÃ SƠN TỊNH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với ông Nguyễn Văn Tuất (sinh năm 1958) - Nguyên Phó Chủ nhiệm chính trị Sư đoàn 330, Quân khu 9 thì những ngày tháng đồng cam cộng khổ trên đất bạn Campuchia đã trở thành những ký ức không bao giờ phai.

Điều đọng lại trong ông và các đồng đội cho đến hôm nay ngoài sự hy sinh, mất mát lớn lao còn có cả niềm tự hào sâu sắc vì đã hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả.

Quay ngược thời gian về ngày 2/12/1978, Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia được thành lập, đã đề nghị Việt Nam: “Hãy cứu giúp chúng tôi, không phải chỉ cứu mấy vạn người tị nạn, mà phải cứu giúp cả một dân tộc!”. Theo tiếng gọi khẩn thiết của người bạn láng giềng, Quân đội nhân dân Việt Nam đã mở cuộc phản công chiến lược và sau đó chuyển sang tiến công, phối hợp với các lực lượng vũ trang cách mạng Campuchia đánh tan lực lượng quân sự Khmer Đỏ và xóa bỏ chế độ diệt chủng.

Năm 1984, ông Nguyễn Văn Tuất lúc đó đang là chiến sĩ của Trung đoàn 30, Sư đoàn 4, Quân khu 9 được nhận nhiệm vụ sang chiến trường biên giới Campuchia ở tỉnh Koh Kong.

Ông cùng các đồng đội của mình đã trải qua chiến dịch Mùa khô 1984–1985. Bước sang năm 1986 cho tới năm 1989, nhận thấy chế độ Cộng hòa Nhân dân Campuchia đã tự đứng vững được, Quân đội Việt Nam rút dần quân khỏi Campuchia.

Tuy nhiên, trong năm 1986, tàn quân Khmer Đỏ vẫn triển khai một số đợt tập kích lên quân ta. Và trong những tháng ngày chiến đấu gian khổ đó, ông Tuất cùng đồng đội vẫn mãi không thể nào quên trận đánh vào ngày 30/4/1986.

Theo lời kể của ông Tuất, sáng 30/4/1986, quân Khmer đỏ mở đầu trận tập kích vào Sư đoàn 4 bằng một loạt đạn cối. Hai bên chiến đấu không khoan nhượng cho tới gần nửa đêm thì quân ta đã làm chủ được trận địa.

Lúc này, trinh sát bộ binh thống kê đã có gần 6 nghìn quả đạn cối đã bị quân địch tấn công vào căn cứ. Kết thúc trận đánh, ông Tuất bị thương nhẹ, còn người đồng đội đã kề vai sát cánh với mình quê ở Cà Mau bị trúng đạn khiến cho phần chân và tay bị thương rất nặng. Dù rằng đồng đội đã kịp thời được chữa trị và giữ lại mạng sống của mình, nhưng một phần thân thể vẫn phải nằm lại chiến trường xưa.

Hòa bình lập lại, trong đơn vị năm xưa của ông Tuất, có người đã nằm lại vĩnh viễn hoặc để lại một phần xương máu trong lòng đất mẹ. Có người xuất ngũ trở về địa phương lao động sản xuất, người tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc…

Vậy nhưng, dù ở cương vị, hoàn cảnh nào, ông và các đồng đội vẫn luôn động viên, giúp đỡ nhau trong cuộc sống để tiếp tục giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ” và truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn