Cựu chiến binh

NGÀY 30/4 NHÌN TỪ MỘT HẦM CHIẾN ĐẤU

Ngày 30/4/1975 không chỉ được nhìn từ những đoàn xe tiến vào Sài Gòn, mà còn được chứng kiến từ những hầm chiến đấu nơi ngoại vi. Câu chuyện là hồi ức chân thực của một người lính thông tin trong khoảnh khắc lịch sử của dân tộc.

Hưng Yên16/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Lê Văn Chắt đón bình minh trong một hầm chiến đấu được đào vội giữa cánh đồng ngoại vi Sài Gòn. Hầm không sâu, mái lợp bằng rơm rạ, đất còn mùi ẩm mới. Đó không phải là nơi chứng kiến những lá cờ tung bay, mà là nơi người lính lặng lẽ chờ đợi lịch sử gọi tên.

Trong hầm, không khí căng như dây đàn. Mệnh lệnh chưa đến, nhưng ai cũng hiểu rằng thời khắc quyết định đã rất gần. Ông Chắt, với nhiệm vụ thông tin, luôn trong trạng thái sẵn sàng: tai lắng nghe, tay nắm chặt vũ khí, mắt không rời cửa hầm.

Tiếng súng vẫn còn vọng lại đâu đó, nhưng thưa dần. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều dấy lên một linh cảm đặc biệt. Chiến tranh – thứ đã bao trùm suốt tuổi trẻ của họ – đang đi đến những giờ phút cuối cùng.

Từ trong hầm, ông Chắt không nhìn thấy dinh Độc Lập, không thấy xe tăng, không nghe tuyên bố đầu hàng. Ông chỉ cảm nhận được sự thay đổi rất rõ của chiến trường: địch không còn phản kích quyết liệt, các ổ đề kháng dần im tiếng, những toán lính ngụy bắt đầu bỏ vị trí.

Khi mệnh lệnh truyền xuống: tiếp tục giữ vững vị trí, sẵn sàng mọi tình huống, ông hiểu rằng chiến tranh chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng chiến thắng đã nằm trong tầm tay.

Trong khoảnh khắc ngồi trong hầm, ông Chắt bỗng nhớ về quê nhà, về cha mẹ, về những người đồng đội đã ngã xuống mà không kịp chứng kiến ngày hôm nay. Họ đã không sống đến giây phút lịch sử này, nhưng chính họ đã làm nên nó.

Ngày 30/4 nhìn từ một hầm chiến đấu – không có tiếng reo hò, không có nước mắt vỡ òa. Chỉ có sự lặng im rất sâu, như thể cả đất trời đang nín thở trước bước ngoặt lớn lao của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn